Tuesday, October 16, 2007
Tuesday, September 25, 2007
Thursday, August 2, 2007
From Halovi
Hai vợ chồng Vịt Kìu cãi nhau: - "You are poor as torn spinach two table hand white" -"Anh nghèo rách mồng tơi hai bàn tay trắng". - "I don't want salad with you" -"Tui không muốn cãi với cô!" ... - … Sugar you you go, sugar me me go! (Đường cô cô đi, đường tôi tôi đi!) - You think you tasty? (Anh nghĩ anh ngon lắm hả?) - I love toilet you dumb mouth! (Tôi yêu cầu cô câm mồm) - You live a place monkey cough, flamingo crow. Clothes house country! (Anh sống ở nơi khỉ ho cò gáy. Đồ nhà quê) - You onion summer three down seven up. No enough already listen (Cô hành hạ tôi ba chìm bảy nổi. Thôi đủ rồi nghe!) po foot
Monday, July 2, 2007
Wednesday, June 27, 2007
Chọn vợ !!!
Lấy vợ không nên lấy vợ non
Ra đường ai biết cháu hay con
Nhí nha, nhí nhảnh đòi vàng bạc
Bán cả bàn thờ sắm phấn son
Lấy vợ nên kiêng lấy vợ già
Bố ai biết được chị hay bà
Sanh vài ba lượt người teo nhách
Má hóp xương lòi ốm như ma
Lấy vợ không nên lấy vợ lùn
Chồng cao vợ thấp khó đi chung
Giửa đường vợ muốn bàn công việc
Chồng phải quỳ bên tiếp chuyện cùng
Lấy vợ nên kiêng lấy vợ cao
Chân dài tay vượn tướng khều khào
Rủi khi đau bụng đi câu cá
Lớ ngớ không chừng lọt xuống ao
Lấy vợ không nên lấy vợ ù
Đêm nằm ôm vợ tưởng ôm lu
Rủi khi mà nó đè lên bụng
Bẹp xác ông chồng khóc hu hu
Lấy vợ nên kiêng lấy vợ khòm
Người toàn xương xẩu làm sao ôm
Thuốc tàu thuốc bắc cao hổ cốt
Uống cả năm trời vẩn ốm nhom
Lấy vợ nên kiêng vợ móm răng
Giận con lè lưởi tựa bà chằng
Tiệc tùng rủi gặp bò nhúng giấm
Mắc nghẹn có ngày té ngã lăn
Lấy vợ nên kiêng lấy vợ hô
Hàm răng lởm chởm nói bô bô
Rủi khi bà giận ôm chồng cắn
Đổ máu phu quân chạy thấ y mồ
Lấy vợ không nên lấy vợ giàu
Ra đường thiên hạ bảo trèo cao
Về nhà bị vợ đì thảm thiết
Mất mặt trượng phu đấng anh hào
Lấy vợ nên kiêng lấy vợ nghèo
Ông bà, cha mẹ khó ăn theo
Cầy sáng cầy khuya mà vẩn đói
Nhà trần chiếu đất với ao bèo
Lấy vợ không nên lấy vợ ghen
Áo quần lúc giận xé teng beng
Rủi hôm cao hứng chồng về trể
Đập chén quăng ly, vở cả đèn
Ra đường ai biết cháu hay con
Nhí nha, nhí nhảnh đòi vàng bạc
Bán cả bàn thờ sắm phấn son
Lấy vợ nên kiêng lấy vợ già
Bố ai biết được chị hay bà
Sanh vài ba lượt người teo nhách
Má hóp xương lòi ốm như ma
Lấy vợ không nên lấy vợ lùn
Chồng cao vợ thấp khó đi chung
Giửa đường vợ muốn bàn công việc
Chồng phải quỳ bên tiếp chuyện cùng
Lấy vợ nên kiêng lấy vợ cao
Chân dài tay vượn tướng khều khào
Rủi khi đau bụng đi câu cá
Lớ ngớ không chừng lọt xuống ao
Lấy vợ không nên lấy vợ ù
Đêm nằm ôm vợ tưởng ôm lu
Rủi khi mà nó đè lên bụng
Bẹp xác ông chồng khóc hu hu
Lấy vợ nên kiêng lấy vợ khòm
Người toàn xương xẩu làm sao ôm
Thuốc tàu thuốc bắc cao hổ cốt
Uống cả năm trời vẩn ốm nhom
Lấy vợ nên kiêng vợ móm răng
Giận con lè lưởi tựa bà chằng
Tiệc tùng rủi gặp bò nhúng giấm
Mắc nghẹn có ngày té ngã lăn
Lấy vợ nên kiêng lấy vợ hô
Hàm răng lởm chởm nói bô bô
Rủi khi bà giận ôm chồng cắn
Đổ máu phu quân chạy thấ y mồ
Lấy vợ không nên lấy vợ giàu
Ra đường thiên hạ bảo trèo cao
Về nhà bị vợ đì thảm thiết
Mất mặt trượng phu đấng anh hào
Lấy vợ nên kiêng lấy vợ nghèo
Ông bà, cha mẹ khó ăn theo
Cầy sáng cầy khuya mà vẩn đói
Nhà trần chiếu đất với ao bèo
Lấy vợ không nên lấy vợ ghen
Áo quần lúc giận xé teng beng
Rủi hôm cao hứng chồng về trể
Đập chén quăng ly, vở cả đèn
Ruộng của ông !!!
Có một anh nông dân mới cưới vợ đã có việc phải đi xa. Sau vài tháng, cô vợ gửi thư cho chồng, nội dung như sau:
"Đám ruộng hai bờ ở đầu hông
Lâu ngày không cấy vẫn để không
Nước non vẫn đủ, cỏ mọc tốt
Nhờ người cày hộ có được không?"
Ông chồng đọc xong trả lời: friends.gif
"Đám ruộng hai bờ là của ông
Cho dù không cấy vẫn để không
Mùa này không cấy chờ mùa khác
Nhờ người cày hộ chết với ông"
Đọc thơ của ông chồng xong, vợ nóng lòng quá nên gởi thơ tiếp:
"Ruộng để lâu ngày cứ bỏ không
Hạ đi thu đến sắp lập đông
Cỏ xanh cũng lạnh dần héo úa
Thợ cày đầy rẫy chẳng tính công "
Ông chồng hồi đáp:
"Biết là ruộng lâu ngày trống không
Cỏ dại um tùm mọc mênh mông
Nhưng mà tụi nó cày tệ lắm
Kỹ thuật thua ông, có biết không ?"
Bà vợ rằng:
"Ruộng vẫn nơi này quá mênh mông
Sao chẳng gieo đi kiếm vài đồng
Ông về vẫn đó chi mà ngại
Mùa ông thu hoạch khỏi tốn công"
Chồng tiếp bực mình:
"Này này ông nói có nghe không
Ruộng ông, ông kệ cứ chơi ngông
Khi nào ông rảnh ông gieo giống
Còn không kẻ khác cấm cho trồng "
Bà vợ chịu không nổi... gửi tiếp :
"Ông à... cỏ dại lên quá mông
Dân cày quê mình cứ ở không
Thôi tui làm phước cho họ cấy
Ông về thu hoạch... thế là xong"
Ông chồng càng tức giận hơn:
"Cỏ dại có mọc lên quá mông
Thì bà vẫn cứ phải để không
Ông mà biết được bà cho cấy
Ông vể nhổ sạch thế là... xong"
Bà tiếp:
"Ruộng kia cỏ đã mọc đầy đồng
Ông về gấp gấp có nghe không?
Ruộng đang thiếu nước, lại khô cạn
Ông về tưới hộ tôi trả công!"
Chồng nghe thế liền gởi lại:
"Ừ thì bà ráng mà kiềm lòng
Bà mà léng phéng chết với ông
Ông về ông cấy cho tơi xốp
Cho thỏa bao ngày bà đợi mong"
Hôm sau, chồng nhận đc thư vợ như sau:
"Luật mới ban hành ông biết ko?
Ruộng mà không cấy sẽ sung công
Vậy ông thu xếp mà về sớm
Kẻo mất ruộng rồi, ông trách ông"
Sưu tầm
http://www.diendantinhoc.com/index.php?showtopic=3533
"Đám ruộng hai bờ ở đầu hông
Lâu ngày không cấy vẫn để không
Nước non vẫn đủ, cỏ mọc tốt
Nhờ người cày hộ có được không?"
Ông chồng đọc xong trả lời: friends.gif
"Đám ruộng hai bờ là của ông
Cho dù không cấy vẫn để không
Mùa này không cấy chờ mùa khác
Nhờ người cày hộ chết với ông"
Đọc thơ của ông chồng xong, vợ nóng lòng quá nên gởi thơ tiếp:
"Ruộng để lâu ngày cứ bỏ không
Hạ đi thu đến sắp lập đông
Cỏ xanh cũng lạnh dần héo úa
Thợ cày đầy rẫy chẳng tính công "
Ông chồng hồi đáp:
"Biết là ruộng lâu ngày trống không
Cỏ dại um tùm mọc mênh mông
Nhưng mà tụi nó cày tệ lắm
Kỹ thuật thua ông, có biết không ?"
Bà vợ rằng:
"Ruộng vẫn nơi này quá mênh mông
Sao chẳng gieo đi kiếm vài đồng
Ông về vẫn đó chi mà ngại
Mùa ông thu hoạch khỏi tốn công"
Chồng tiếp bực mình:
"Này này ông nói có nghe không
Ruộng ông, ông kệ cứ chơi ngông
Khi nào ông rảnh ông gieo giống
Còn không kẻ khác cấm cho trồng "
Bà vợ chịu không nổi... gửi tiếp :
"Ông à... cỏ dại lên quá mông
Dân cày quê mình cứ ở không
Thôi tui làm phước cho họ cấy
Ông về thu hoạch... thế là xong"
Ông chồng càng tức giận hơn:
"Cỏ dại có mọc lên quá mông
Thì bà vẫn cứ phải để không
Ông mà biết được bà cho cấy
Ông vể nhổ sạch thế là... xong"
Bà tiếp:
"Ruộng kia cỏ đã mọc đầy đồng
Ông về gấp gấp có nghe không?
Ruộng đang thiếu nước, lại khô cạn
Ông về tưới hộ tôi trả công!"
Chồng nghe thế liền gởi lại:
"Ừ thì bà ráng mà kiềm lòng
Bà mà léng phéng chết với ông
Ông về ông cấy cho tơi xốp
Cho thỏa bao ngày bà đợi mong"
Hôm sau, chồng nhận đc thư vợ như sau:
"Luật mới ban hành ông biết ko?
Ruộng mà không cấy sẽ sung công
Vậy ông thu xếp mà về sớm
Kẻo mất ruộng rồi, ông trách ông"
Sưu tầm
http://www.diendantinhoc.com/index.php?showtopic=3533
Quân tử báo thù
Một người nọ luôn cảm thấy không hài lòng lắm về công việc mình đang làm. Nhiều lần anh than thở với bạn bè: “Trong mắt sếp không bao giờ có tôi cả, thật là không công bằng. Lúc nào đó tôi sẽ phải nói chuyện với ông ấy cho ra ngô ra khoai, rồi sau đó có nghỉ việc cũng không ân hận”.
“Thế cậu có chắc mình đã hiểu rõ tất cả về công ty? Đã tường tận mọi hoạt động kinh doanh của họ?” Bạn anh hỏi lại.
“Vẫn chưa!”
“Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, tốt nhất cậu hãy cố học tập tất cả mưu lược trong kinh doanh của họ, tìm hiểu toàn bộ hệ thống tổ chức của công ty, thậm chí đến cách sửa chữa máy in cậu cũng phải học nốt, sau đó có từ chức cũng chưa muộn mà”. Người bạn đề nghị, “Cậu hãy xem công ty như nơi học tập miễn phí vậy. Sau khi đã thông thạo mọi việc, hẵng quyết định ra đi, chẳng phải vừa trút được cơn giận, vừa thu được kết quả tốt hay sao?”
Thấy lời bạn khuyên hợp tình hợp lý, anh ta bèn nghe theo, bắt đầu vừa làm vừa miệt mài học tập, thậm chí sau giờ làm việc vẫn ngồi lại văn phòng để nghiên cứu tài liệu kinh doanh của công ty.
Sau một năm, người bạn cũ tình cờ gặp lại anh:
“Sao hả, bây giờ chắc cậu đã thông thạo tất cả rồi phải không? Đã đến lúc cậu có thể nói chuyện minh bạch với giám đốc rồi đấy!”
“Nhưng trong vòng nửa năm nay, tôi đã được giám đốc chú ý đến. Gần đây ông ấy thường xuyên giao cho tôi nhiều việc quan trọng, rồi thăng chức, lên lương nữa. bây giờ tôi trở thành một trong những nhân viên trụ cột của công ty rồi!”
“Đây chính là điều tôi dự đoán từ trước!” Người bạn mỉm cười. “Lúc đầu lãnh đạo không tôn trọng anh do năng lực của anh không những còn hạn chế mà lại còn không chịu cố gắng. Sau này anh đã bỏ nhiều công sức học tập và có tiến bộ, đương nhiên lãnh đạo phải xem trọng anh rồi”.
Chỉ biết trách hờn thái độ của cấp trên mà không chịu xem lại năng lực bản thân mình, đây vốn là căn bệnh trầm kha mà nhân viên thường hay mắc phải. Nếu bạn chưa được sếp xem trọng, nên chăng hãy thử nghiệm phương pháp “báo thù” như mẩu chuyện trên đây xem sao.
Trích từ “Chỉ đơn giản thế thôi” – NXB Văn hóa Sài Gòn
Sưu tầm
http://www.diendantinhoc.com/index.php?showtopic=8240
“Thế cậu có chắc mình đã hiểu rõ tất cả về công ty? Đã tường tận mọi hoạt động kinh doanh của họ?” Bạn anh hỏi lại.
“Vẫn chưa!”
“Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, tốt nhất cậu hãy cố học tập tất cả mưu lược trong kinh doanh của họ, tìm hiểu toàn bộ hệ thống tổ chức của công ty, thậm chí đến cách sửa chữa máy in cậu cũng phải học nốt, sau đó có từ chức cũng chưa muộn mà”. Người bạn đề nghị, “Cậu hãy xem công ty như nơi học tập miễn phí vậy. Sau khi đã thông thạo mọi việc, hẵng quyết định ra đi, chẳng phải vừa trút được cơn giận, vừa thu được kết quả tốt hay sao?”
Thấy lời bạn khuyên hợp tình hợp lý, anh ta bèn nghe theo, bắt đầu vừa làm vừa miệt mài học tập, thậm chí sau giờ làm việc vẫn ngồi lại văn phòng để nghiên cứu tài liệu kinh doanh của công ty.
Sau một năm, người bạn cũ tình cờ gặp lại anh:
“Sao hả, bây giờ chắc cậu đã thông thạo tất cả rồi phải không? Đã đến lúc cậu có thể nói chuyện minh bạch với giám đốc rồi đấy!”
“Nhưng trong vòng nửa năm nay, tôi đã được giám đốc chú ý đến. Gần đây ông ấy thường xuyên giao cho tôi nhiều việc quan trọng, rồi thăng chức, lên lương nữa. bây giờ tôi trở thành một trong những nhân viên trụ cột của công ty rồi!”
“Đây chính là điều tôi dự đoán từ trước!” Người bạn mỉm cười. “Lúc đầu lãnh đạo không tôn trọng anh do năng lực của anh không những còn hạn chế mà lại còn không chịu cố gắng. Sau này anh đã bỏ nhiều công sức học tập và có tiến bộ, đương nhiên lãnh đạo phải xem trọng anh rồi”.
Chỉ biết trách hờn thái độ của cấp trên mà không chịu xem lại năng lực bản thân mình, đây vốn là căn bệnh trầm kha mà nhân viên thường hay mắc phải. Nếu bạn chưa được sếp xem trọng, nên chăng hãy thử nghiệm phương pháp “báo thù” như mẩu chuyện trên đây xem sao.
Trích từ “Chỉ đơn giản thế thôi” – NXB Văn hóa Sài Gòn
Sưu tầm
http://www.diendantinhoc.com/index.php?showtopic=8240
Thói quen kỳ lạ
Lúc cha tôi qua đời, nhà tôi phải vay mượn khoản tiền khá lớn để làm ma chay. Lo xong đám tang cho cha, ba ngày sau tôi lên đường vào Nam, bắt đầu gia nhập đội ngũ làm thuê khi tuổi đời mới tròn 18. Bước đầu lập nghiệp, tôi may mắn được một anh đồng hương giới thiệu vào làm ở một công ty sửa chữa xe hơi có quy mô lớn.
Thầy dạy nghề cho tôi họ Sử, khoảng trên 50 tuổi, có hai sở thích rất đặc biệt: một là lúc rảnh rỗi, ông hay ngồi tỉ mẩn giũa móng tay, hai là thích phụ giúp người ta giặt đồ!
Ở công ty ấy hai tháng, tôi kiếm được ít tiền, bèn gói ghém gửi về cho mẹ. Tiền gửi đi rồi, tôi chợt nghĩ nên viết thư cho mẹ luôn thể. Tranh thủ lúc nghỉ trưa, tôi tiện tay rút tờ giấy dùng để gói đồ ở văn phòng rồi ngồi hí hoáy viết thư. Mải tập trung nên thầy Sử bước vào phòng lúc nào tôi cũng không hay biết, cho đến khi ông gõ cộp cộp vài cái lên bàn , tôi mới giật mình ngẩng đầu lên.
Thầy Sử chất vấn: “Rõ ràng anh đang làm công việc vừa cực nhọc vừa nhếch nhác, sao lại nói trong thư công việc của anh rất nhẹ nhàng?” Mặt tôi đỏ rần lên, thì ra ông đã đọc được mấy dòng tôi vừa viết. Tôi xấu hổ vì đã nói dối, lí nhí giải thích rằng chỉ vì không muốn mẹ lo cho tôi nên mới nói dối như thế.
Thầy Sử gật đầu tỏ ý thông cảm: “Con cái ra ngoài mưu sinh, sống xa cha mẹ, chỉ nên báo tin vui chứ không báo tin xấu, anh làm vậy là phải lắm. Nhưng mà anh lấy tờ giấy xấu xí, lôi thôi thế này để viết thư cho mẹ, bà ấy có chịu tin công việc của anh thật sự nhẹ nhàng không?”
Nói đến đây, thầy Sử đột nhiên trở nên lặng lẽ. Ông bâng khuâng nhìn ra cửa sổ, đoạn chậm rãi kể:
“Tôi mất cha hồi còn bé tí, một mình mẹ nuôi tôi lớn khôn. Năm tôi 20 tuổi thì mẹ bị liệt, không còn đi lại được, tôi rong ruổi khắp nơi tìm bác sĩ chữa trị cho mẹ. Cuối cùng có một bác sĩ đông y mách cho tôi biết, nếu kiên trì trị liệu bằng xoa bóp thì có 1% cơ hội phục hồi. Vì thế tôi đưa mẹ đến sống luôn ở đây để tiện việc điều trị. Lận đận tìm việc khắp nơi, cuối cùng tôi cũng được nhận vào công ty này, điều kiện lúc đó không tốt như bây giờ đâu.
“Hôm đầu tiên lãnh lương, tôi đi mua ngay mấy món mà mẹ thích ăn nhất. Khi tôi đưa cho mẹ miếng táo vừa gọt xong, mẹ cầm tay tôi lo lắng: “Hãy nói thật với mẹ, rốt cuộc con đang làm việc gì, đừng làm việc quá sức con nhé!”
“Tôi nói dối: “Con làm việc ở văn phòng mẹ à! Công việc nhẹ nhàng và khá là thoải mái, mẹ đừng lo!” Săm soi sờ nắn bàn tay tôi một lúc, đột nhiên mẹ nổi giận: “Con ơi, bàn tay con đen đúa thế này, các kẽ móng tay dính toàn dầu nhớt đen sì, công việc của con chắc chắn cực nhọc vất vả lắm, con không gạt mẹ được đâu! Con chớ phí tiền mua những thứ không đáng, cũng đừng lo cho mẹ, chân mẹ khó mà trị dứt, mẹ biết mà!” Nói rồi mẹ rưng rưng nước mắt, còn dọa nếu tôi không từ bỏ công việc này thì mẹ sẽ tuyệt thực.
“Nhất thời không biết trả lời mẹ thế nào, tôi viện cớ đi giặt áo cho mẹ để trốn ra ngoài. Đến khi giặt xong quần áo, tôi phát hiện hai bàn tay đã trắng trẻo trở lại, không còn dấu vết gì, bèn nghĩ ra một kế, liền chạy vào nói với mẹ rằng tôi sẽ từ bỏ công việc hiện tại. Nghe thế mẹ mới chịu cười, đưa tay quệt nước mắt.
“Thật ra ngày hôm sau tôi vẫn đến công ty sửa xe, có điều sau khi tan ca tôi ngồi lại để cắt ngắn và giũa móng tay cho phẳng, sau đó giúp đồng nghiệp giặt áo rồi mới về nhà, vì giặt áo càng nhiều thì tay càng trắng sạch. Lúc kiểm tra bàn tay tôi, mẹ không hề phát hiện điều gì. Để kiếm thêm chút tiền cho mẹ chữa bệnh, tôi vẫn kiên trì làm ở công ty này từ bấy đến giờ”.
Kể xong câu chuyện, thầy Sử mở ngăn kéo lấy tờ giấy viết thư đưa cho tôi.
Tôi nắn nót những dòng chữ này lên tờ giấy trắng thơm tho: “Mẹ yêu quý, con ở đây mọi việc đều ổn cả, công việc rất nhẹ nhàng…”
Trích từ “Chuyến tàu cuối của mẹ” – NXB Văn hóa Sài Gòn
Sưu tầm
http://www.diendantinhoc.com/index.php?showtopic=8241
Thầy dạy nghề cho tôi họ Sử, khoảng trên 50 tuổi, có hai sở thích rất đặc biệt: một là lúc rảnh rỗi, ông hay ngồi tỉ mẩn giũa móng tay, hai là thích phụ giúp người ta giặt đồ!
Ở công ty ấy hai tháng, tôi kiếm được ít tiền, bèn gói ghém gửi về cho mẹ. Tiền gửi đi rồi, tôi chợt nghĩ nên viết thư cho mẹ luôn thể. Tranh thủ lúc nghỉ trưa, tôi tiện tay rút tờ giấy dùng để gói đồ ở văn phòng rồi ngồi hí hoáy viết thư. Mải tập trung nên thầy Sử bước vào phòng lúc nào tôi cũng không hay biết, cho đến khi ông gõ cộp cộp vài cái lên bàn , tôi mới giật mình ngẩng đầu lên.
Thầy Sử chất vấn: “Rõ ràng anh đang làm công việc vừa cực nhọc vừa nhếch nhác, sao lại nói trong thư công việc của anh rất nhẹ nhàng?” Mặt tôi đỏ rần lên, thì ra ông đã đọc được mấy dòng tôi vừa viết. Tôi xấu hổ vì đã nói dối, lí nhí giải thích rằng chỉ vì không muốn mẹ lo cho tôi nên mới nói dối như thế.
Thầy Sử gật đầu tỏ ý thông cảm: “Con cái ra ngoài mưu sinh, sống xa cha mẹ, chỉ nên báo tin vui chứ không báo tin xấu, anh làm vậy là phải lắm. Nhưng mà anh lấy tờ giấy xấu xí, lôi thôi thế này để viết thư cho mẹ, bà ấy có chịu tin công việc của anh thật sự nhẹ nhàng không?”
Nói đến đây, thầy Sử đột nhiên trở nên lặng lẽ. Ông bâng khuâng nhìn ra cửa sổ, đoạn chậm rãi kể:
“Tôi mất cha hồi còn bé tí, một mình mẹ nuôi tôi lớn khôn. Năm tôi 20 tuổi thì mẹ bị liệt, không còn đi lại được, tôi rong ruổi khắp nơi tìm bác sĩ chữa trị cho mẹ. Cuối cùng có một bác sĩ đông y mách cho tôi biết, nếu kiên trì trị liệu bằng xoa bóp thì có 1% cơ hội phục hồi. Vì thế tôi đưa mẹ đến sống luôn ở đây để tiện việc điều trị. Lận đận tìm việc khắp nơi, cuối cùng tôi cũng được nhận vào công ty này, điều kiện lúc đó không tốt như bây giờ đâu.
“Hôm đầu tiên lãnh lương, tôi đi mua ngay mấy món mà mẹ thích ăn nhất. Khi tôi đưa cho mẹ miếng táo vừa gọt xong, mẹ cầm tay tôi lo lắng: “Hãy nói thật với mẹ, rốt cuộc con đang làm việc gì, đừng làm việc quá sức con nhé!”
“Tôi nói dối: “Con làm việc ở văn phòng mẹ à! Công việc nhẹ nhàng và khá là thoải mái, mẹ đừng lo!” Săm soi sờ nắn bàn tay tôi một lúc, đột nhiên mẹ nổi giận: “Con ơi, bàn tay con đen đúa thế này, các kẽ móng tay dính toàn dầu nhớt đen sì, công việc của con chắc chắn cực nhọc vất vả lắm, con không gạt mẹ được đâu! Con chớ phí tiền mua những thứ không đáng, cũng đừng lo cho mẹ, chân mẹ khó mà trị dứt, mẹ biết mà!” Nói rồi mẹ rưng rưng nước mắt, còn dọa nếu tôi không từ bỏ công việc này thì mẹ sẽ tuyệt thực.
“Nhất thời không biết trả lời mẹ thế nào, tôi viện cớ đi giặt áo cho mẹ để trốn ra ngoài. Đến khi giặt xong quần áo, tôi phát hiện hai bàn tay đã trắng trẻo trở lại, không còn dấu vết gì, bèn nghĩ ra một kế, liền chạy vào nói với mẹ rằng tôi sẽ từ bỏ công việc hiện tại. Nghe thế mẹ mới chịu cười, đưa tay quệt nước mắt.
“Thật ra ngày hôm sau tôi vẫn đến công ty sửa xe, có điều sau khi tan ca tôi ngồi lại để cắt ngắn và giũa móng tay cho phẳng, sau đó giúp đồng nghiệp giặt áo rồi mới về nhà, vì giặt áo càng nhiều thì tay càng trắng sạch. Lúc kiểm tra bàn tay tôi, mẹ không hề phát hiện điều gì. Để kiếm thêm chút tiền cho mẹ chữa bệnh, tôi vẫn kiên trì làm ở công ty này từ bấy đến giờ”.
Kể xong câu chuyện, thầy Sử mở ngăn kéo lấy tờ giấy viết thư đưa cho tôi.
Tôi nắn nót những dòng chữ này lên tờ giấy trắng thơm tho: “Mẹ yêu quý, con ở đây mọi việc đều ổn cả, công việc rất nhẹ nhàng…”
Trích từ “Chuyến tàu cuối của mẹ” – NXB Văn hóa Sài Gòn
Sưu tầm
http://www.diendantinhoc.com/index.php?showtopic=8241
Sao phải đợi ???
Sao phải đợi một nụ cười mới trở nên thật xinh tươi ?
Sao phải đợi đến lúc cô đơn mới nhận ra giá trị của một người bạn ?
Sao phải đợi được yêu rồi mới đem lòng yêu người ?
Sao phải đợi có một chỗ làm tốt mới bắt đầu công việc ?
Sao phải đợi có thật nhiều rồi mới chia sẻ một chút ?
Sao phải đợi thất bại mới nhớ đến một lời khuyên ?
Sao phải đợi một nỗi đau rồi mới nhớ đến một lời ước nguyện ?
Sao phải đợi có thời gian mới đem sức mình ra phục vụ ?
Bạn ơi, sao phải đợi ? Bởi có thể rằng bạn không biết bạn sẽ đợi đến bao lâu.
Sưu tầm
http://www.diendantinhoc.com/index.php?showtopic=8243
Sao phải đợi đến lúc cô đơn mới nhận ra giá trị của một người bạn ?
Sao phải đợi được yêu rồi mới đem lòng yêu người ?
Sao phải đợi có một chỗ làm tốt mới bắt đầu công việc ?
Sao phải đợi có thật nhiều rồi mới chia sẻ một chút ?
Sao phải đợi thất bại mới nhớ đến một lời khuyên ?
Sao phải đợi một nỗi đau rồi mới nhớ đến một lời ước nguyện ?
Sao phải đợi có thời gian mới đem sức mình ra phục vụ ?
Bạn ơi, sao phải đợi ? Bởi có thể rằng bạn không biết bạn sẽ đợi đến bao lâu.
Sưu tầm
http://www.diendantinhoc.com/index.php?showtopic=8243
Những mẫu chuyện đáng suy ngẫm
Anh thanh niên lên thành phố làm công, vì chăm chỉ làm việc nên không bao lâu ông chủ tín nhiệm giao cho anh quản lý một công ty nhỏ. Anh làm việc rất tốt, thành tích công ty ngày một tăng cao nên một thương gia nước ngoài ngỏ ý muốn hợp tác cùng anh. Sau buổi đàm phán, anh mời vị thương gia này dùng cơm tối. Bữa tối thật đơn giản, các mòn đều được ăn hết, chỉ còn lại hai cái bánh bao nhỏ. Anh quay sang nói với cô phục vụ cho hai cái bánh bao vào túi ni-lon để anh mang về. Kết thúc bữa ăn cũng là lúc vị thương gia kia đồng ý sẽ ký kết hợp đồng vào ngày mai.
Ngày hôm sau, sếp anh bày yến tiệc thết đãi vị thương gia. Đang giữa bữa tiệc, đột nhiên vị thương gia hỏi khẽ anh, rằng anh đã tiếp nhận sự giáo dục của gia đình như thế nào. Anh kể, gia đình anh rất nghèo, cha mẹ anh không biết chữ, bài học họ dạy anh bắt đầu từ một hạt gạo. Sau khi cha anh qua đời, mẹ anh đã rất cực khổ nuôi anh ăn học. Bà không hy vọng anh trở thành vĩ nhân mà chỉ mong anh làm tốt công việc của mình là đủ rồi… Sếp anh ngồi bên cạnh nghe thấy, xúc động nâng ly mời anh: “Chúng ta nâng ly vì người mẹ tuyệt vời của anh, anh đã nhận được sự giáo dục tốt nhất của một đời người”.
Những ai đã từng trải qua khổ đau sẽ càng thêm quý yêu cuộc sống. Người lớn lên trong nỗi cơ hàn chắc chắn nhận thức được tầm quan trọng của sự lao động cần cù. Và, những ai ngay từ nhỏ đã biết nỗ lực làm việc thì không thể không có trách nhiệm đối với bản thân và người khác.
Nghèo khổ không đáng sợ, chỉ đáng sợ khi người ta không học được gì từ hoàn cảnh khốn cùng ấy mà còn đánh mất lòng tự trọng của chính mình.
o O o
Một cô gái diện mạo bình thường, đang học trung học, học lực cũng rất đỗi bình thường. Khi mẹ ốm nặng, cô tranh thủ hai tháng hè đi tìm việc làm, kiếm thêm chút ít thu nhập để giảm bớt gánh nặng cho gia đình. Cô nộp đơn vào công ty liên doanh nọ, vị giám đốc người Hàn Quốc mới nhìn qua hồ sơ đã thẳng thừng từ chối. Cô bình thảnh lấy lại tập hồ sơ của mình, chống tay lên thành ghế và đứng dậy. Chợt cảm thấy đau nhói như có vật gì đâm vào tay, cô nhìn lại, thấy khủy tay mình tứa máu, thì ra trên thành ghế có một cây đinh nhô lên. Sẵn viên đá chặn giấy trên bàn, cô với lấy, đập cây đinh xuống cho bằng phẳng rồi mới quay lưng bước ra. Chỉ lát sau, vị giám đốc Hàn Quốc cho người chạy theo báo cho cô biết, cô đã được tuyển dụng.
Một người sống ở đời với một trái tim yêu thương thì điều tốt đẹp nhất mà người ấy nhận được cũng chính là tình yêu. Cách cư xử của một người với một chuyện nhỏ nhặt, hoặc chuyện không liên can đến họ cũng thể hiện được tấm lòng yêu thương của người đó với cuộc sống.
o O o
Công ty nọ cần tuyển nhân viên, một trong những điều kiện dự tuyển là phải có hai năm kinh nghiệm trở lên. Có bốn người nộp đơn vào. Ba người đầu tiên đều ghi trong hồ sơ rằng mình có kinh nghiệm nhưng khi phỏng vấn, người ta nhận ra ngay họ chẳng biết tí gì về công việc sắp làm. Đến lượt người cuối cùng, anh nói thẳng với người tuyển dụng là anh không có chút kinh nghiệm gì về lĩnh vực này cả, nhưng anh cảm thấy rất hứng thú, tin rằng qua thời gian thử việc, anh sẽ làm tốt được. Thế là người ta không do dự chấm anh trúng tuyển.
Sau buổi phỏng vấn, người tuyển dụng nói với anh rằng có rất nhiều người tìm việc đã không thành thật khi nói về mình, còn anh lại dám nói thẳng rằng mình không có kinh nghiệm. Họ tỏ ý thắc mắc về sự thật thà này. Anh bèn kể, hồi nhỏ có lần nhặt được tiền, lúc bà nội hỏi, anh đã chối phăng. Bà đánh anh một trận và nói: “Chỉ cần cháu thành thực, cháu sẽ được tha thứ!” Anh không bao giờ quên lời dạy ấy của bà. Thử nghĩ: Một người không dám nhìn nhận đúng con người mình, chỉ biết lừa dối để có được sự tín nhiệm của người khác, thì liệu người ấy có thể tiến xa được không?
Người thành thật là người có dũng khí. Anh ta dám đối mặt với sự thật và chân lý, bộc lộ rõ con người mình trong khi những người khác cứ ngần ngại và tìm cách che dấu. Thành thật là điều kiện cơ bản của một nhân viên, đôi khi, trong nhiều tình huống, nó còn trở thành cách ứng xử thông minh.
Trường học chỉ đem lại cho con bạn một chút kiến thức, con bạn nên người hay không còn tùy thuộc vào bạn. các bậc cha mẹ đừng quên dạy cho con mình những điều hay lẽ phải ngoài sách vở nhà trường, tốt nhất là làm gương cho các con noi theo.
Sưu tầm
http://www.diendantinhoc.com/index.php?showtopic=8243
Ngày hôm sau, sếp anh bày yến tiệc thết đãi vị thương gia. Đang giữa bữa tiệc, đột nhiên vị thương gia hỏi khẽ anh, rằng anh đã tiếp nhận sự giáo dục của gia đình như thế nào. Anh kể, gia đình anh rất nghèo, cha mẹ anh không biết chữ, bài học họ dạy anh bắt đầu từ một hạt gạo. Sau khi cha anh qua đời, mẹ anh đã rất cực khổ nuôi anh ăn học. Bà không hy vọng anh trở thành vĩ nhân mà chỉ mong anh làm tốt công việc của mình là đủ rồi… Sếp anh ngồi bên cạnh nghe thấy, xúc động nâng ly mời anh: “Chúng ta nâng ly vì người mẹ tuyệt vời của anh, anh đã nhận được sự giáo dục tốt nhất của một đời người”.
Những ai đã từng trải qua khổ đau sẽ càng thêm quý yêu cuộc sống. Người lớn lên trong nỗi cơ hàn chắc chắn nhận thức được tầm quan trọng của sự lao động cần cù. Và, những ai ngay từ nhỏ đã biết nỗ lực làm việc thì không thể không có trách nhiệm đối với bản thân và người khác.
Nghèo khổ không đáng sợ, chỉ đáng sợ khi người ta không học được gì từ hoàn cảnh khốn cùng ấy mà còn đánh mất lòng tự trọng của chính mình.
o O o
Một cô gái diện mạo bình thường, đang học trung học, học lực cũng rất đỗi bình thường. Khi mẹ ốm nặng, cô tranh thủ hai tháng hè đi tìm việc làm, kiếm thêm chút ít thu nhập để giảm bớt gánh nặng cho gia đình. Cô nộp đơn vào công ty liên doanh nọ, vị giám đốc người Hàn Quốc mới nhìn qua hồ sơ đã thẳng thừng từ chối. Cô bình thảnh lấy lại tập hồ sơ của mình, chống tay lên thành ghế và đứng dậy. Chợt cảm thấy đau nhói như có vật gì đâm vào tay, cô nhìn lại, thấy khủy tay mình tứa máu, thì ra trên thành ghế có một cây đinh nhô lên. Sẵn viên đá chặn giấy trên bàn, cô với lấy, đập cây đinh xuống cho bằng phẳng rồi mới quay lưng bước ra. Chỉ lát sau, vị giám đốc Hàn Quốc cho người chạy theo báo cho cô biết, cô đã được tuyển dụng.
Một người sống ở đời với một trái tim yêu thương thì điều tốt đẹp nhất mà người ấy nhận được cũng chính là tình yêu. Cách cư xử của một người với một chuyện nhỏ nhặt, hoặc chuyện không liên can đến họ cũng thể hiện được tấm lòng yêu thương của người đó với cuộc sống.
o O o
Công ty nọ cần tuyển nhân viên, một trong những điều kiện dự tuyển là phải có hai năm kinh nghiệm trở lên. Có bốn người nộp đơn vào. Ba người đầu tiên đều ghi trong hồ sơ rằng mình có kinh nghiệm nhưng khi phỏng vấn, người ta nhận ra ngay họ chẳng biết tí gì về công việc sắp làm. Đến lượt người cuối cùng, anh nói thẳng với người tuyển dụng là anh không có chút kinh nghiệm gì về lĩnh vực này cả, nhưng anh cảm thấy rất hứng thú, tin rằng qua thời gian thử việc, anh sẽ làm tốt được. Thế là người ta không do dự chấm anh trúng tuyển.
Sau buổi phỏng vấn, người tuyển dụng nói với anh rằng có rất nhiều người tìm việc đã không thành thật khi nói về mình, còn anh lại dám nói thẳng rằng mình không có kinh nghiệm. Họ tỏ ý thắc mắc về sự thật thà này. Anh bèn kể, hồi nhỏ có lần nhặt được tiền, lúc bà nội hỏi, anh đã chối phăng. Bà đánh anh một trận và nói: “Chỉ cần cháu thành thực, cháu sẽ được tha thứ!” Anh không bao giờ quên lời dạy ấy của bà. Thử nghĩ: Một người không dám nhìn nhận đúng con người mình, chỉ biết lừa dối để có được sự tín nhiệm của người khác, thì liệu người ấy có thể tiến xa được không?
Người thành thật là người có dũng khí. Anh ta dám đối mặt với sự thật và chân lý, bộc lộ rõ con người mình trong khi những người khác cứ ngần ngại và tìm cách che dấu. Thành thật là điều kiện cơ bản của một nhân viên, đôi khi, trong nhiều tình huống, nó còn trở thành cách ứng xử thông minh.
Trường học chỉ đem lại cho con bạn một chút kiến thức, con bạn nên người hay không còn tùy thuộc vào bạn. các bậc cha mẹ đừng quên dạy cho con mình những điều hay lẽ phải ngoài sách vở nhà trường, tốt nhất là làm gương cho các con noi theo.
Sưu tầm
http://www.diendantinhoc.com/index.php?showtopic=8243
Saturday, June 23, 2007
Cười lai rai....
18 tuổi anh bước vào đời
.....giật dây chuyền đi tặng người yêu
....cướp xích lô chở em đi dạo phố
....cớm bắt anh đi tập thể thao
....chúng đánh anh như đàn ca vọng cổ
....anh vào tù như thái tử vào cung
....tiền mất tình tan người yêu bỏ
....anh đi theo tiếng gọi của quân khu
....áo vá vai quần vá đít
... cơm một bữa thịt gắp mỏi tay
....khi anh đi không một lời từ biệt
....khi anh về 7-8 thằng khiêng
....trên quan tài 9 chữ thiêng liêng:
....tổ quốc mất đi 1 thằng vô tích sự
o O o
Cháu lên ba cháu chơi mã tấu.
Thèn nào chơi xấu là cháu chơi tét đầu.
Chơi tét đầu là học sinh tiên tiến.
Thèn nào lười biếng là cháu ngoan Bác Hồ.
Cháu lên ba, cháu đi mẫu giáo
Cô thương cháu vì ...bố hay đón về
Hay đón về là về ...nhà cô giáo
Về nhà cô giáo... TE TÒ TE TÝ TÒ...
Cháu lên ba cháu zô mẫu giáo
Cô thương cháu vì cháu to nhất trường.
To nhất trường mà lại ngu nhất lớp
Vừa ngu vừa dốt và lại to nhất trường ....
La` la' la la...la` la` la' la la
o O o
6 nghịch lý của....:
1. Ai cũng có việc làm nhưng không ai làm việc.
2. Ai cũng không làm việc nhưng ai cũng có lương.
3. Ai cũng có lương nhưng không ai đủ sống.
4. Ai cũng không đủ sống nhưng ai cũng sống.
5. Ai cũng sống nhưng không ai hài lòng.
6. Ai cũng không hài lòng nhưng ai cũng giơ tay "đồng ý"!
o O o
Đêm trăng thanh gió mát. Anh đang mơ màng trong giấc ngủ. Em đến, nhẹ nhàng như làn gió thoảng. Bóng em lướt nhanh trên tường. Rồi em sà vào lòng anh. Tiếng em nghe thật xa mà cũng thật gần. Bàn tay em khéo léo vuốt ve cơ thể anh làm tim anh gần như tan chảy. Em đưa anh vào thiên đường, nơi anh có cảm giác có cái gì đó đang nhói lên, đi sâu vào tận xương tủy. Để rồi sáng hôm sau thức dậy, vẫn còn dấu vết của em trên cơ thể anh, đỏ hồng, rõ rệt. Đêm nay, anh mong em lại đến, để anh có thể nhào tới ôm em, ghì chặt em bằng hai bàn tay rồi.... bóp nát mày, con muỗi chết tiệt! Làm mấy hôm mình không ngủ được.
o O o
Cả lớp đang ngồi học thì tuyết bỗng dưng rơi, thầy xuất khẩu thành thơ :
"Tuyết đang rơi, mà không mưa,
Tuyết rơi rồi cũng tan thành nước.
Rắc rối, sao không làm mưa ngay từ đầu !!!???"
"Em nào đối được câu này thầy cho 10đ". Một em đứng lên dõng dạc
"Thầy ăn cơm, không ăn phân.
Cơm ăn xong rồi cũng thành phân.
Lôi thôi, sao không ăn phân ngay từ đầu !!!???" í...ẹ...
o O o
Một giáo sư môn logic học bị mất kính. Ông bèn suy luận:
- Ai lấy cắp? Đương nhiên là kẻ cắp rồi.
- Và tên này có thể bị cận thị, có thể không.
- Nếu hắn cận thị, có thể hắn đã có kính, có thể chưa có.
- Nhưng nếu chưa có làm sao hắn có thể trông thấy kính của mình ?
- Điều này chứng tỏ hắn không bị cận thị.
- Mà không bị cận thị thì đâu cần tới kính.
Từ những giả thuyết trên, có thể kết luận là không ai lấy kính của mình cả. Chắc chắn nó nằm ở đâu đây thôi. Nhưng mình đã nhìn khắp rồi, không thấy nó đâu cả. Mà mình nhìn được như vậy có nghĩa là mình đang đeo kính. A đúng rồi, kính đang nằm trên mũi mình đây... --> Chòi oi
o O o
Giờ chính tả, cô giáo trẻ thông báo sẽ đọc cho cả lớp chép bài. Những đôi mắt ngây thơ mở to nhìn cô chờ đợi. Cô chậm rãi:
- Tre Việt Nam... những cây tre... luôn đứng thẳng...
Trò Tèo giơ tay:
- Thưa cô, hồi em về quê ngoại thấy có nhiều cây tre cong ạ!
- Trật tự - cô giáo nhắc - cô đã đọc hết đâu mà nói leo. Các em ghi tiếp: Tuy nhiên, cũng có nhiều cây cong...
Sưu tầm
http://www.diendantinhoc.com/
.....giật dây chuyền đi tặng người yêu
....cướp xích lô chở em đi dạo phố
....cớm bắt anh đi tập thể thao
....chúng đánh anh như đàn ca vọng cổ
....anh vào tù như thái tử vào cung
....tiền mất tình tan người yêu bỏ
....anh đi theo tiếng gọi của quân khu
....áo vá vai quần vá đít
... cơm một bữa thịt gắp mỏi tay
....khi anh đi không một lời từ biệt
....khi anh về 7-8 thằng khiêng
....trên quan tài 9 chữ thiêng liêng:
....tổ quốc mất đi 1 thằng vô tích sự
o O o
Cháu lên ba cháu chơi mã tấu.
Thèn nào chơi xấu là cháu chơi tét đầu.
Chơi tét đầu là học sinh tiên tiến.
Thèn nào lười biếng là cháu ngoan Bác Hồ.
Cháu lên ba, cháu đi mẫu giáo
Cô thương cháu vì ...bố hay đón về
Hay đón về là về ...nhà cô giáo
Về nhà cô giáo... TE TÒ TE TÝ TÒ...
Cháu lên ba cháu zô mẫu giáo
Cô thương cháu vì cháu to nhất trường.
To nhất trường mà lại ngu nhất lớp
Vừa ngu vừa dốt và lại to nhất trường ....
La` la' la la...la` la` la' la la
o O o
6 nghịch lý của....:
1. Ai cũng có việc làm nhưng không ai làm việc.
2. Ai cũng không làm việc nhưng ai cũng có lương.
3. Ai cũng có lương nhưng không ai đủ sống.
4. Ai cũng không đủ sống nhưng ai cũng sống.
5. Ai cũng sống nhưng không ai hài lòng.
6. Ai cũng không hài lòng nhưng ai cũng giơ tay "đồng ý"!
o O o
Đêm trăng thanh gió mát. Anh đang mơ màng trong giấc ngủ. Em đến, nhẹ nhàng như làn gió thoảng. Bóng em lướt nhanh trên tường. Rồi em sà vào lòng anh. Tiếng em nghe thật xa mà cũng thật gần. Bàn tay em khéo léo vuốt ve cơ thể anh làm tim anh gần như tan chảy. Em đưa anh vào thiên đường, nơi anh có cảm giác có cái gì đó đang nhói lên, đi sâu vào tận xương tủy. Để rồi sáng hôm sau thức dậy, vẫn còn dấu vết của em trên cơ thể anh, đỏ hồng, rõ rệt. Đêm nay, anh mong em lại đến, để anh có thể nhào tới ôm em, ghì chặt em bằng hai bàn tay rồi.... bóp nát mày, con muỗi chết tiệt! Làm mấy hôm mình không ngủ được.
o O o
Cả lớp đang ngồi học thì tuyết bỗng dưng rơi, thầy xuất khẩu thành thơ :
"Tuyết đang rơi, mà không mưa,
Tuyết rơi rồi cũng tan thành nước.
Rắc rối, sao không làm mưa ngay từ đầu !!!???"
"Em nào đối được câu này thầy cho 10đ". Một em đứng lên dõng dạc
"Thầy ăn cơm, không ăn phân.
Cơm ăn xong rồi cũng thành phân.
Lôi thôi, sao không ăn phân ngay từ đầu !!!???" í...ẹ...
o O o
Một giáo sư môn logic học bị mất kính. Ông bèn suy luận:
- Ai lấy cắp? Đương nhiên là kẻ cắp rồi.
- Và tên này có thể bị cận thị, có thể không.
- Nếu hắn cận thị, có thể hắn đã có kính, có thể chưa có.
- Nhưng nếu chưa có làm sao hắn có thể trông thấy kính của mình ?
- Điều này chứng tỏ hắn không bị cận thị.
- Mà không bị cận thị thì đâu cần tới kính.
Từ những giả thuyết trên, có thể kết luận là không ai lấy kính của mình cả. Chắc chắn nó nằm ở đâu đây thôi. Nhưng mình đã nhìn khắp rồi, không thấy nó đâu cả. Mà mình nhìn được như vậy có nghĩa là mình đang đeo kính. A đúng rồi, kính đang nằm trên mũi mình đây... --> Chòi oi
o O o
Giờ chính tả, cô giáo trẻ thông báo sẽ đọc cho cả lớp chép bài. Những đôi mắt ngây thơ mở to nhìn cô chờ đợi. Cô chậm rãi:
- Tre Việt Nam... những cây tre... luôn đứng thẳng...
Trò Tèo giơ tay:
- Thưa cô, hồi em về quê ngoại thấy có nhiều cây tre cong ạ!
- Trật tự - cô giáo nhắc - cô đã đọc hết đâu mà nói leo. Các em ghi tiếp: Tuy nhiên, cũng có nhiều cây cong...
Sưu tầm
http://www.diendantinhoc.com/
Friday, June 22, 2007
Nếu em là
Nếu em là Hằng Nga
Anh sẽ là Bát Giới
Để mãi maĩ suốt đời
Yêu em mãi không thôi
Nếu em là thần tiên
Anh sẽ là ông bụt
Bụt và tiên yêu nhau
Có sao đâu em nhỉ
Nếu em là “con khỉ”
Anh sẽ là đường tăng
Để suốt đời tung tăng friends.gif
Đi khắp nơi khắp chốn
Còn nếu em là chồn
Thì anh sẽ là gà
Để tối về em tha
Và tha hồ mà cắn
Nếu em là con rắn
Anh sẽ là cái hang
Dang cánh tay ôm choàng
Cùng bên nhau sớm tối
Nếu em là cái gối
Anh sẽ là cái đầu
Gối –đầu luôn kề nhau
Em có hiểu không nhỉ
Còn nếu em sợi chỉ
Anh sẽ là cái kim
Nếu không có chúng mình
Quần áo đâu tồn tại
Nếu em là cái vaị
Anh sẽ là caí chum
Vại với chum sống cùng
Chẳng thèm đi đâu nữa
Nếu em là cánh cung
Thì anh là vòng đích
Bởi đích của đời em
Là chính anh đây mà
Nếu em là quả cà
Thì anh sẽ là muối
Thấm vào em sớm tôi
Để có cà giòn ngon
Còn nếu em công chúa
Anh sẽ là hoàng tử
Khi mà em đang ngủ
Anh sẽ tiến lại gần
Và sẽ chẳng ngại ngần
Đập phát bốp-kêu giậy
Nếu em là cái gậy
Anh sẽ là ông già
Dù chẳng đi đâu xa
Vẫn kè kè cái gậy
Nếu em là tờ giấy
Anh sẽ là bút bi
Viết lên em điều gì
“bi yêu giấy mãi maĩ”
Nếu em là bao tải
Anh sẽ là ăn mày
Nếu cuộc đời không may
Vẫn ở bên nhau maĩ
Nếu em là hoa cải
Anh sẽ là chú ong
Suốt ngày bay lòng vòng
Quẩn quanh bên em đó
Nếu như em là gió
Thì anh sẽ là mây
Suốt đời gió cùng mây
Phiêu du khắp thiên hạ
Nếu em là những quả bóng bay
Anh xin làm H2 em nhé
Ta trên tay cùng nụ cười em bé
Hay lên trời cùng những vì sao xa
Còn…
Nếu em là cái ca
Anh sẽ là cái cán
Mọi ngừoi chẳng ai bán
Ca thiếu cán bao giờ
Nếu em là cái bơ
Anh sẽ là hũ gạo
Suốt ngày bơ đựng gạo
Nuôi sống cả thế gian
Nếu em là con quan
Anh cũng con chánh tổng
Hai đứa mình chung sống
Giống hệt đôi trời sinh
Còn nếu em con lính
Thì anh –cháu cụ Hồ
Ngay từ thời bi bô
Đã hợp nhau quá xá
Nếu em là cái lá
Anh sẽ là con sâu
Để suốt ngày anh bâu
Đến hết đời của lá
Nếu em là rau má
Chuyển hộ khẩu Thanh Hóa
Anh thành kẻ chuyên phá
Đường tau-ăn rau má
Nếu em là chìa khóa
Thì anh là thủ kho
Suốt ngày chỉ bo bo
Mang theo em –chìa khóa
Nếu em là môn hóa
Anh sẽ là oxi
Để suốt ngày lì li`ì
Đi theo mọi phản ứng
Nếu em là quả trứng
Anh sẽ là caramen
Bởi vì anh chính là
Tưong lai của em đó
Còn nếu em là cỏ
Thì anh sẽ là đất
Cỏ bám chặt vào đất
Giống như em-anh vậy
Nếu em là bọ gậy
Thì anh –chàng lang quăng
Suốt ngày cùng tung tăng
Dù ở nơi xó xỉnh
Còn nều em máy tính
Anh xin làm điện thôi
Chẳng cần phải lôi thôi
Anh bên em suốt kiếp
Nếu em là tấm thiệp
Anh sẽ là lời chúc
Thiệp chỉ có tâm hồn
Khi lời chúc hiện hữu
Nếu em là ngải cứu
Anh sẽ ốm cho xem
Dù miệng nói không thèm
Vẫn cần em ôm lấy
Nếu em là cái đó
Anh sẽ là cá to
Vờ lạc đường mày mò
Chui vào trong em đó
Nếu em bài toán khó
Anh –phương pháp tối ưu
Tích phân rồi khai triển
Tình yêu thừa số chung
Chia-một ít giận hờn
Lũy thừa –niềm tin nhé
Cộng –thêm 2 đứa bé
Nhân thật nhiều yêu thương
Chỉ cuộc sống bình thường
Nhưng hạnh phúc mãi mãi
Chuyện “nếu em là” còn mãi
Anh sẽ viết từ từ
Bởi cũng giống như thư
Một lần nhiều không tốt
Sưu tầm
http://www.diendantinhoc.com/index.php?showtopic=22338
Anh sẽ là Bát Giới
Để mãi maĩ suốt đời
Yêu em mãi không thôi
Nếu em là thần tiên
Anh sẽ là ông bụt
Bụt và tiên yêu nhau
Có sao đâu em nhỉ
Nếu em là “con khỉ”
Anh sẽ là đường tăng
Để suốt đời tung tăng friends.gif
Đi khắp nơi khắp chốn
Còn nếu em là chồn
Thì anh sẽ là gà
Để tối về em tha
Và tha hồ mà cắn
Nếu em là con rắn
Anh sẽ là cái hang
Dang cánh tay ôm choàng
Cùng bên nhau sớm tối
Nếu em là cái gối
Anh sẽ là cái đầu
Gối –đầu luôn kề nhau
Em có hiểu không nhỉ
Còn nếu em sợi chỉ
Anh sẽ là cái kim
Nếu không có chúng mình
Quần áo đâu tồn tại
Nếu em là cái vaị
Anh sẽ là caí chum
Vại với chum sống cùng
Chẳng thèm đi đâu nữa
Nếu em là cánh cung
Thì anh là vòng đích
Bởi đích của đời em
Là chính anh đây mà
Nếu em là quả cà
Thì anh sẽ là muối
Thấm vào em sớm tôi
Để có cà giòn ngon
Còn nếu em công chúa
Anh sẽ là hoàng tử
Khi mà em đang ngủ
Anh sẽ tiến lại gần
Và sẽ chẳng ngại ngần
Đập phát bốp-kêu giậy
Nếu em là cái gậy
Anh sẽ là ông già
Dù chẳng đi đâu xa
Vẫn kè kè cái gậy
Nếu em là tờ giấy
Anh sẽ là bút bi
Viết lên em điều gì
“bi yêu giấy mãi maĩ”
Nếu em là bao tải
Anh sẽ là ăn mày
Nếu cuộc đời không may
Vẫn ở bên nhau maĩ
Nếu em là hoa cải
Anh sẽ là chú ong
Suốt ngày bay lòng vòng
Quẩn quanh bên em đó
Nếu như em là gió
Thì anh sẽ là mây
Suốt đời gió cùng mây
Phiêu du khắp thiên hạ
Nếu em là những quả bóng bay
Anh xin làm H2 em nhé
Ta trên tay cùng nụ cười em bé
Hay lên trời cùng những vì sao xa
Còn…
Nếu em là cái ca
Anh sẽ là cái cán
Mọi ngừoi chẳng ai bán
Ca thiếu cán bao giờ
Nếu em là cái bơ
Anh sẽ là hũ gạo
Suốt ngày bơ đựng gạo
Nuôi sống cả thế gian
Nếu em là con quan
Anh cũng con chánh tổng
Hai đứa mình chung sống
Giống hệt đôi trời sinh
Còn nếu em con lính
Thì anh –cháu cụ Hồ
Ngay từ thời bi bô
Đã hợp nhau quá xá
Nếu em là cái lá
Anh sẽ là con sâu
Để suốt ngày anh bâu
Đến hết đời của lá
Nếu em là rau má
Chuyển hộ khẩu Thanh Hóa
Anh thành kẻ chuyên phá
Đường tau-ăn rau má
Nếu em là chìa khóa
Thì anh là thủ kho
Suốt ngày chỉ bo bo
Mang theo em –chìa khóa
Nếu em là môn hóa
Anh sẽ là oxi
Để suốt ngày lì li`ì
Đi theo mọi phản ứng
Nếu em là quả trứng
Anh sẽ là caramen
Bởi vì anh chính là
Tưong lai của em đó
Còn nếu em là cỏ
Thì anh sẽ là đất
Cỏ bám chặt vào đất
Giống như em-anh vậy
Nếu em là bọ gậy
Thì anh –chàng lang quăng
Suốt ngày cùng tung tăng
Dù ở nơi xó xỉnh
Còn nều em máy tính
Anh xin làm điện thôi
Chẳng cần phải lôi thôi
Anh bên em suốt kiếp
Nếu em là tấm thiệp
Anh sẽ là lời chúc
Thiệp chỉ có tâm hồn
Khi lời chúc hiện hữu
Nếu em là ngải cứu
Anh sẽ ốm cho xem
Dù miệng nói không thèm
Vẫn cần em ôm lấy
Nếu em là cái đó
Anh sẽ là cá to
Vờ lạc đường mày mò
Chui vào trong em đó
Nếu em bài toán khó
Anh –phương pháp tối ưu
Tích phân rồi khai triển
Tình yêu thừa số chung
Chia-một ít giận hờn
Lũy thừa –niềm tin nhé
Cộng –thêm 2 đứa bé
Nhân thật nhiều yêu thương
Chỉ cuộc sống bình thường
Nhưng hạnh phúc mãi mãi
Chuyện “nếu em là” còn mãi
Anh sẽ viết từ từ
Bởi cũng giống như thư
Một lần nhiều không tốt
Sưu tầm
http://www.diendantinhoc.com/index.php?showtopic=22338
Học sinh cười
Trong giờ kiểm tra bài, cô giáo hỏi một học sinh:
- Em cho cô biết mỗi người trưởng thành có bao nhiêu chiếc răng?
Cậu bé ngập ngừng một lát rồi nhìn cô và đáp:
- Thưa cô mỗi người có 60 chiếc răng ạ.
Cô giáo há hốc miệng ngạc nhiên:
- Hả! Em nói sao? Bao nhiêu?
- Dạ, 32 ạ.
Lúc về chỗ ngồi, đứa bạn hỏi:
- Sao mày lại nói với cô là mỗi người có 60 cái răng?
- Tao phải nói vậy để cô ngạc nhiên mà há miệng ra để tao còn đếm chứ!
o O o
- Hôm nay ở trường học gì thế con? - Ông bố hỏi con trai.
- Dạ thầy giáo bảo con tìm chủ ngữ và vị ngữ trong câu. Thật là khó!
- Hồi bố đi học, người ta cũng bắt bố tìm những thứ ấy! - Ông bố nói giọng an ủi - Thế mà đến bây giờ người ta vẫn chưa tìm ra!
o O o
John đi học về, buồn bã nói với bố rằng, cậu bị điểm 0 môn toán.
- Tại sao? - Ông bố hỏi.
- Thầy giáo hỏi: 2x3 bằng bao nhiêu? Con nói: 6 ạ!
- Đúng quá!
- Sau đó thầy lại hỏi: 3x2 bằng bao nhiêu?
- Thì có khác quái gì đâu! - Ông bố nói.
- Thì con cũng nói giống như bố vậy.
o O o
Trong kỳ thi lại môn vấn đáp, giáo sư hỏi:
- Hình như tôi gặp cậu ở đâu rồi thì phải?
- Dạ, năm ngoái em thi trượt, kỳ thi này là thi lại ạ!
- Vậy lần trước tôi hỏi cậu câu gì?
- Dạ, thầy hỏi: "Hình như tôi gặp cậu ở đâu rồi thì phải?".
o O o
Một ông thanh tra được vào lớp 10A để kiểm tra chất lượng của học trò về môn lịch sử. Ông liền chỉ một học sinh đang nói chuyện và hỏi:
- Em có biết Lê Lợi không?
Cậu học sinh im lặng suy nghĩ rồi đáp:
- Dạ thưa em không biết ạ. Hình như bạn ấy không học trong lớp em!
o O o
Cô giáo: Ai là người đầu tiên phát hiện ra châu Mỹ?
Học sinh: Thưa cô, ông Columbus ạ.
- Rất tốt, 10 điểm. Vậy ai là người đã đi vòng quanh thế giới?
Một học sinh khác giơ tay:
- Dạ, ông Ajinomoto ạ!
o O o
Giáo sư tuyên bố với sinh viên rằng kỳ thi sẽ phải hoãn lại, một chàng sinh viên mạnh dạn đứng lên thưa:
- Hoãn kỳ thi lại sẽ ảnh hưởng đến việc ôn tập các môn khác, thưa thầy!
- Anh tên gì nhỉ? - Giác sư nghiêm giọng.
- Thưa thầy, Peter ạ. - Chàng trai bình tĩnh trả lời.
- Khá lắm Peter! Cậu được miễn thi vì tôi thích người trung thực dũng cảm.
Chàng trai kia mau miệng:
- Nếu thế thì thưa thầy, hãy miễn thi cho sinh viên tên là Robert ạ.
o O o
Nội quy (và nội gián) ở một nhà trọ
Điều 1: Giữ vệ sinh chung (Không cần giữ vệ sinh riêng).
Điều 2: Hãy la to khi có đám cháy (Cấm không được cố tình la nhỏ hoặc không la để trả đũa chủ nhà trọ).
Điều 3: Không được uống rượu, nhậu nhẹt trong phòng (Được uống bia ngoài phòng, vì chủ nhà là đại lý bia mà!).
Điều 4: Không được dẫn bạn gái về phòng ngủ đêm (Chỉ được... thức qua đêm, hay nói chuyện suốt đêm ngoài hành lang).
Điều 5: Về muộn sau 22giờ30 hãy cứ tự nhiên tìm nơi qua đêm khác, cấm không được phá rào, chui rào... (Leo rào thì không sao!).
(Lưu ý: Những dòng chữ trong ngoặc là của sinh viên nhà ta "quẹt" thêm vào).
Sưu tầm
http://www.diendantinhoc.com/index.php?showtopic=26234
- Em cho cô biết mỗi người trưởng thành có bao nhiêu chiếc răng?
Cậu bé ngập ngừng một lát rồi nhìn cô và đáp:
- Thưa cô mỗi người có 60 chiếc răng ạ.
Cô giáo há hốc miệng ngạc nhiên:
- Hả! Em nói sao? Bao nhiêu?
- Dạ, 32 ạ.
Lúc về chỗ ngồi, đứa bạn hỏi:
- Sao mày lại nói với cô là mỗi người có 60 cái răng?
- Tao phải nói vậy để cô ngạc nhiên mà há miệng ra để tao còn đếm chứ!
o O o
- Hôm nay ở trường học gì thế con? - Ông bố hỏi con trai.
- Dạ thầy giáo bảo con tìm chủ ngữ và vị ngữ trong câu. Thật là khó!
- Hồi bố đi học, người ta cũng bắt bố tìm những thứ ấy! - Ông bố nói giọng an ủi - Thế mà đến bây giờ người ta vẫn chưa tìm ra!
o O o
John đi học về, buồn bã nói với bố rằng, cậu bị điểm 0 môn toán.
- Tại sao? - Ông bố hỏi.
- Thầy giáo hỏi: 2x3 bằng bao nhiêu? Con nói: 6 ạ!
- Đúng quá!
- Sau đó thầy lại hỏi: 3x2 bằng bao nhiêu?
- Thì có khác quái gì đâu! - Ông bố nói.
- Thì con cũng nói giống như bố vậy.
o O o
Trong kỳ thi lại môn vấn đáp, giáo sư hỏi:
- Hình như tôi gặp cậu ở đâu rồi thì phải?
- Dạ, năm ngoái em thi trượt, kỳ thi này là thi lại ạ!
- Vậy lần trước tôi hỏi cậu câu gì?
- Dạ, thầy hỏi: "Hình như tôi gặp cậu ở đâu rồi thì phải?".
o O o
Một ông thanh tra được vào lớp 10A để kiểm tra chất lượng của học trò về môn lịch sử. Ông liền chỉ một học sinh đang nói chuyện và hỏi:
- Em có biết Lê Lợi không?
Cậu học sinh im lặng suy nghĩ rồi đáp:
- Dạ thưa em không biết ạ. Hình như bạn ấy không học trong lớp em!
o O o
Cô giáo: Ai là người đầu tiên phát hiện ra châu Mỹ?
Học sinh: Thưa cô, ông Columbus ạ.
- Rất tốt, 10 điểm. Vậy ai là người đã đi vòng quanh thế giới?
Một học sinh khác giơ tay:
- Dạ, ông Ajinomoto ạ!
o O o
Giáo sư tuyên bố với sinh viên rằng kỳ thi sẽ phải hoãn lại, một chàng sinh viên mạnh dạn đứng lên thưa:
- Hoãn kỳ thi lại sẽ ảnh hưởng đến việc ôn tập các môn khác, thưa thầy!
- Anh tên gì nhỉ? - Giác sư nghiêm giọng.
- Thưa thầy, Peter ạ. - Chàng trai bình tĩnh trả lời.
- Khá lắm Peter! Cậu được miễn thi vì tôi thích người trung thực dũng cảm.
Chàng trai kia mau miệng:
- Nếu thế thì thưa thầy, hãy miễn thi cho sinh viên tên là Robert ạ.
o O o
Nội quy (và nội gián) ở một nhà trọ
Điều 1: Giữ vệ sinh chung (Không cần giữ vệ sinh riêng).
Điều 2: Hãy la to khi có đám cháy (Cấm không được cố tình la nhỏ hoặc không la để trả đũa chủ nhà trọ).
Điều 3: Không được uống rượu, nhậu nhẹt trong phòng (Được uống bia ngoài phòng, vì chủ nhà là đại lý bia mà!).
Điều 4: Không được dẫn bạn gái về phòng ngủ đêm (Chỉ được... thức qua đêm, hay nói chuyện suốt đêm ngoài hành lang).
Điều 5: Về muộn sau 22giờ30 hãy cứ tự nhiên tìm nơi qua đêm khác, cấm không được phá rào, chui rào... (Leo rào thì không sao!).
(Lưu ý: Những dòng chữ trong ngoặc là của sinh viên nhà ta "quẹt" thêm vào).
Sưu tầm
http://www.diendantinhoc.com/index.php?showtopic=26234
Tỏ tình
Em thân mến!
Anh rất hân hạnh thông báo cho em rằng trái tim anh đã thuộc về em kể từ ngày thứ bẩy, 13/8/2005. Với buổi gặp mặt tổ chức vào ngày hôm ấy lúc 19h30, anh xin được tự giới thiệu mình như một người yêu đầy triển vọng.
Chuyện tình của chúng ta sẽ trải qua thời gian thử nghiệm trong vòng 5 tháng, sau đó căn cứ vào sự hòa hợp giữa hai ta mà sẽ được quyết định có kéo dài mãi mãi hay không. Tất nhiên khi kết thúc thời gian thử nghiệm, vẫn sẽ có những khoá huấn luyện tiếp theo và những kế hoạch thẩm định để tiến hành thăng chức người yêu lên bạn đời.
Thời gian đầu, chi phí phát sinh cho cà phê và giải trí sẽ chia đều cho hai ta. Sau này tùy thuộc vào hiệu quả xử sự của em, anh có thể sẽ gánh phần trăm lớn hơn. Tuy nhiên, nếu chi tiêu bằng tài khoản của em thì anh rất sẵn lòng.
Xin em vui lòng trả lời trong vòng 30 ngày kể từ ngày nhận được lá thư này. Bằng không lời tỏ tình này sẽ hết hiệu lực mà không cần thông báo gì thêm và anh sẽ xem xét các ứng cử viên khác.
Anh rất biết ơn nếu em gửi chuyển tiếp bức thư này đến chị gái của em trong trường hợp em không nhận lời.
Xin chân thành cám ơn trước!
Anh của em.
----------------------
Và đây là...:
• Anh yêu em, nếu có một người chấp nhận chết vì em, thề trước chúa, trước các vị thánh thần, trước vầng trăng huyền bí....... Anh chắc chắn rằng thằng ngu đó không phải là anh !
• Từ lâu anh đã muốn hỏi em điều này (em có yêu anh không) nhưng không dám hỏi vì anh sợ em... gật đầu !!!
• Anh yêu em nhiều hơn hôm qua nhưng ít hơn ngày mai,nếu anh lừa dối em cho máy bay tông anh chết
• .... Mà nói thẳng ra tại sao em không yêu tôi em thật là ngu ngốc , người yêu em có gì hơn tôi , hắn chỉ hơn tôi về mặt hình thức , giỏi hơn tôi về khoa tán gái (thủ khoa đại học mỏ mà tôi làm sao lại) giàu hơn tui... nhưng làm sao chân tình bằng tui , em mà không yêu tui em sẽ suốt đời ân hận cho mà coi , hắn chỉ yêu em ở vẻ bên ngoài em đừng bị hình thức hắn đánh lừa, tui này tuy khẩu xà nhưng tâm phật, hình thức kém nhưng tâm hồn đẹp, nghèo về vật chất nhưng giàu về tinh thần .. em mà không chọn tui thì....Ngờ U Ngu
Ký tên : Kẻ yêu em cuồng dại nhưng rất may là chưa phát điên
---------------------
Em thương mến!!!
Hôm nay trời thật đẹp, mây đen kéo đến mây trắng bay đi. Anh ngồi co cẳng viết cho em iu của mình bức thư tình hay nhất thế kỉ 22. Đầu thư, anh chúc em nhiều may man và hạnh phúc trong cuộc đời. Em à! Chỉ mới nhìn hình em thôi mà anh ngỡ như đã quen nhau từ kiếp trước. Xa em vài giây thôi mà ngỡ đã bao năm. Em ơi, ánh mắt em làm cả miền Nam chìm trong băng giá. Em cất tiếng cười làm cả miền Bắc ngủ quên còn khi những giọt lệ em rơi làm 7 tỉnh miền Trung chìm trong lũ lụt...Ôi thôi!!!...Em à em đến với anh trong ngày đông băng giá. Em sưởi ấm con tim anh tựa lò vi sóng nướng con mực khô. Mỗi khi anh khát, em là vại beer hơi dịu đi cái khát khủng khiếp của mùa hè...Ôi em tôi thật tuyệt...
Thôi, thư đã dài dù chỉ là một chút trái tim anh. Em thấy không? Nếu em iu anh thì anh nguyện dâng trái tim mình đem nấu cháo cho em bồi bổ. Hàng chất lượng cao đó em...
Gửi đến em nụ hôn thương nhớ của anh. Nhớ hồi âm sớm cho anh, mỗi dòng chữ của em là một niềm vui của anh.
Dù cho em thế nào di nữa anh vẫn mãi yêu em và luôn cầu chúc cho em dược hạnh phúc và những lúc rảnh rỗi hãy dành một phút dể nhớ tới anh và hãy cho hình bóng của anh luôn được len lỏi trong trái tim em.......................
----------------------
Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
Độc Lập -Tự Do - Hạnh Phúc
ĐƠN XIN CẦU HÔN
Em yêu, từ ngày quen em anh đã biết thế nào là vị ngọt mang tên tình yêu , tận trong sâu thẳm trái tim anh muốn một ngày đón em về để được chết trong cái nhà tù êm ái mang tên tình yêu ... Tình trường vốn giang nan sau 63 năm tìm kiếm định mệnh đã cho anh gặp được em +_+ ... trời sinh ta ra vốn là một cặp đẹp đôi , anh 81 còn em 18 còn gì hơn nửa chứ , cưới anh về trăm lợi ngàn lợi , lợi thì cóa lợi nhưng răng chẳng còn ... bảo đảm hàng việt nam chất lượng cao : mắt 1 mí , tay coàn 1 cái , chân thì cộng thêm cái chân giả vừa đủ 2 hàng coàn bảo hành ... nhưng hơi quá đát không bị lác chỉ lang ben 1 xí ... Khi cưới anh về rồi em sẻ hạnh phúc nhỏ ạh , chẳng phải ông bà ta vẩn thường nói
"Có duyên lấy được chồng già
Ăn cơm bỏ cháy ăn gà bỏ xương "
Những chiều xuống anh sẽ đưa em đi dạo công viên em ạh , em đi từng bước nhẹ trong công viên đó , anh sẻ dốc hết tàn hơi ... chạy theo sau , lãng mạn ghê phải không em . Anh sẽ là chổ dựa vững chắc của cuộc đời em nhỏ àh . Nếu có đánh lộn anh sẽ bảo vệ em , bảo đãm không ai dám úynh anh đâu , vì chỉ cần đụng đến anh suốt cuộc đời của nó sẻ phải ở trong bệnh viện ... để lo cho anh . Nếu em đồng ý hãy mang đến nhà anh voi chín ngà gà chín cựa ngựa chín hồng mao để đón anh về nhé . Mong em sẻ sớm đón anh zìa làm chồng ...
Ký tên : kẻ có thể là fu của em
--------------------------
Và...lại 1 lá thư tình:
Em yêu !
Tình hình thế giới càng ngày càng mất ổn định, trong khi mọi thứ đều đang thi nhau lên giá mà không có giảm, để ổn định được điều đó người ta phải làm jì? Thứ nhất bù giá đúng không em nhỉ? Thứ hai Lạm quyền? Và thứ va là can thiệp bằng vũ trang. Trong khi cả ba điều trên anh đều không muốn, vẫn biết một cái ghết đá trong công viên không còn 2,5k một chỗ như trước nữa , lại biết đôi giầy anh đánh xi không còn 2k, lại cà phê cà pháo không còn 5k một chén. Rất tiếc anh đã phải nói điều đó với em và xét thấy chúng ta cần đối thoại lại một số vấn đề chưa có được tiếng nói chung. Ví dụ: Em đừng chờ anh đến đón nữa , từ nhà em đến công ty mất có 2 phút trong khi nhà anh cách nhà em gần 10km. Thứ nữa những tối thứ bảy chúng ta sẽ không về vùng ven để chỉ ăn một cốc chè đỗ đen cho em vui rồi về . Em biết đấy tích kiệm là rất yêu nước, chung ta là những công dân tốt , những lồng cốt vốn hồng lại chuyên , chúng ta không thể lãng phí nhiều như thế được...
Bù lại vào những cắt giảm chi phí không đáng có đó, mỗi tháng anh sẽ mời em đến một nhà hàng trong phố sang trọng có đủ rưọu tây và đèn nến, thoải mái thưởng thức sinh tố đá. Hoặc giả đưa em đến một siêu thị lớn , em tuỳ chọn những jì ngày trước quá độ em vẫn thích , như cái kẹp tóc , hay một vài cái lược... Tóc em vốn rất dài đúng không?
----------------------
Em yêu !
Từ khi thằng Bus lên làm tổng thống anh cũng thấy mình có một số thay đổi, như rất diều hâu và áp đặt cho em , đôi khi dùng biện pháp mạnh. Vì lỡ yêu nhau anh xin em cố nhịn để mang lại tình hình ổn định chung cho chúng ta. Nếu chấp nhận vẫn tiếp tục yêu anh và một số điều khoản anh đã nêu ở trên, đề nghị em không có thái đồ bất hợp tác và nhanh chóng ký vào bản thoả ước này.
Ký tên
Rùa.
-------------------------
Em yêu!
Cuối cùng thì anh cũng đã tán được em. Ngay từ phút đầu tiên nhìn em gác chân lên bàn phì phèo điếu thuốc lá là anh đã thấy tê tái cả cõi lòng. Anh tự nhủ thầm trước sau gì thì anh cũng phải tiêu diệt được em.
Con đường quen em sao mà chông gai như rừng u nước độc. Anh đã tốn bao nhiêu tiền để dụ bà Tám bán cá (Thì mẹ Tám nhiều chuyện đó), nhờ bả giúp anh... Mà bả cũng lợi hại thiệt, bả đã biến anh từ một chàng thanh niên hiền như thỏ đế trở nên một chú nai tơ dưới gót chân em. Nhiều khi anh nghĩ: Tại sao anh lại mê em ??? Phải chăng là vì sắc đẹp của em. Mà công nhận là em đẹp thiệt. Ôi sắc đẹp của em như sắc nuớc hương trời, tươi như bông hoa tàn tạ giữa mùa đông lạnh giá. Mỗi khi em nở nụ cười khô héo trên đôi môi thâm sì thuốc lá là anh run rẩy sụm ba sườn.
Đã bao lần anh nhủ lòng rằng đời anh không thể thiếu em. Anh nhớ em như ngoại anh nhớ miếng trầu, như cậu anh cần vợ, như mợ anh thích cần sa và như ba anh mê thuốc lá. Xin em hãy yên tâm mà giao phó cuộc đời em cho anh. Rồi anh sẽ đưa em đến một chốn bình yên, nơi chỉ có tiếng cóc nhái mèo kêu, chuột la chó sủa. Nơi đó ta sẽ sống với nhau thật là hạnh phúc, con cháu từng đàn.
Viết tới đây anh thấy nhớ em vô chừng, muốn cắn em ngàn miếng, muốn chặt em thành trăm khúc mà bỏ vào mai-crô-guây để làm tình yêu 7 món mà nhậu lai rai . Nói tới ăn tự nhiên anh thấy đói, thôi anh đi nấu mì gói anh ăn kí đã.
Giả từ em và hẹn ngày tái ngộ.
------------------
Em yêu,
Hôm nay trời trong gió mát, trăng treo lủng lẳng, sao mọc nhiều như trứng cá trên mặt em . Anh nằm đây trong căn nhà tinh yêu của chúng ta và nhớ đến em.
Em thân yêu, từ ngày em ra đi, cửa nhà vắng vẻ, chó đẻ 4 con, mặt nó tròn tròn, giống em như đúc <ấy là anh nhớ em nên nhìn chúng nó thành ra vậy>
Em yêu à, sao em đi lâu thế, em chỉ nói là một thời gian ngắn em trở về với anh. Nhưng em ra đi từ ngày con chó con nhà mình còn bú sữa, đến bây giờ nó lên chức bà nội rồi mà em vẫn biệt tăm. Anh nhớ em quá, em có biết không. Anh nhớ cái nồi cá kho mà hôm trước khi ra đi em đã nấu. Ôi chao! sao mà ngon đến vậy, nhưng anh chỉ thắc mắc tại sao em lại bỏ than vào kho cùng với cá vậy em Còn nữa, anh nhớ bát cơm mà em tự tay đơm cho anh, nó có mùi rất quyến rũ, lúc đó anh không thể nào biết được đó là mùi gì cho đến ngày hôm qua, khi mà anh nhìn thấy xác con chuột nằm trong thùng gạo nhà mình. Em đừng trách anh vô ý nha, bởi vì từ khi em đi,anh không bao giờ dám tự nấu cơm ăn mà anh chỉ dám ăn cơm bụi thôi.
Lại nói đến cơm bụi, cái mả cha nhà con mụ béo đầu ngõ,anh nợ nó có 2 tháng tiền cơm mà nó cứ đòi anh làm sốt hết cả ruột, đã thế sáng nay bả ấy lại ko thèm bán chịu cho anh nữa.Cứ tình hình này thì anh phải chết đói mất thôi. Nếu em còn yêu anh thì nhanh chóng moi tiền của thằng già chồng em để gửi về đây cho anh nhá.
Thôi anh đói rồi, có lẽ anh lại ra năn nỉ con mụ béo cho anh ăn chịu thêm bữa nữa.
Chào em.
--------------------------
Em yêu à.
Hôm nay anh quyết đinh nói với em một điều mà anh dã từng ấp ủ bấy lâu nay.Nhưng anh cứ định nói ròi anh lại chẳng dám nói.
Nhưng hôm nay anh quyết đinh rồi .tối nay anh sẽ đến nhà em cùng với 5kg thuốc nổ TnT để xin phép bố mẹ em và em cho anh được yêu em.
Nếu em và bố mẹ em không đồng ý thì anh sẽ chết ngay taị nhà em .
Vậy nhé
anh hẹn em tối nay anh sẽ đén nhà em.
P/s : Em không được báo công an đâu nhé .Vì đằng nào anh cũng sẽ làm đén cùng mà.
Thân ái chào em .
hôn em
Em thân yêu!
Vậy là chúng ta đã xa nhau thật rồi.
Sưu tầm
http://www.diendantinhoc.com/index.php?showtopic=28931
Anh rất hân hạnh thông báo cho em rằng trái tim anh đã thuộc về em kể từ ngày thứ bẩy, 13/8/2005. Với buổi gặp mặt tổ chức vào ngày hôm ấy lúc 19h30, anh xin được tự giới thiệu mình như một người yêu đầy triển vọng.
Chuyện tình của chúng ta sẽ trải qua thời gian thử nghiệm trong vòng 5 tháng, sau đó căn cứ vào sự hòa hợp giữa hai ta mà sẽ được quyết định có kéo dài mãi mãi hay không. Tất nhiên khi kết thúc thời gian thử nghiệm, vẫn sẽ có những khoá huấn luyện tiếp theo và những kế hoạch thẩm định để tiến hành thăng chức người yêu lên bạn đời.
Thời gian đầu, chi phí phát sinh cho cà phê và giải trí sẽ chia đều cho hai ta. Sau này tùy thuộc vào hiệu quả xử sự của em, anh có thể sẽ gánh phần trăm lớn hơn. Tuy nhiên, nếu chi tiêu bằng tài khoản của em thì anh rất sẵn lòng.
Xin em vui lòng trả lời trong vòng 30 ngày kể từ ngày nhận được lá thư này. Bằng không lời tỏ tình này sẽ hết hiệu lực mà không cần thông báo gì thêm và anh sẽ xem xét các ứng cử viên khác.
Anh rất biết ơn nếu em gửi chuyển tiếp bức thư này đến chị gái của em trong trường hợp em không nhận lời.
Xin chân thành cám ơn trước!
Anh của em.
----------------------
Và đây là...:
• Anh yêu em, nếu có một người chấp nhận chết vì em, thề trước chúa, trước các vị thánh thần, trước vầng trăng huyền bí....... Anh chắc chắn rằng thằng ngu đó không phải là anh !
• Từ lâu anh đã muốn hỏi em điều này (em có yêu anh không) nhưng không dám hỏi vì anh sợ em... gật đầu !!!
• Anh yêu em nhiều hơn hôm qua nhưng ít hơn ngày mai,nếu anh lừa dối em cho máy bay tông anh chết
• .... Mà nói thẳng ra tại sao em không yêu tôi em thật là ngu ngốc , người yêu em có gì hơn tôi , hắn chỉ hơn tôi về mặt hình thức , giỏi hơn tôi về khoa tán gái (thủ khoa đại học mỏ mà tôi làm sao lại) giàu hơn tui... nhưng làm sao chân tình bằng tui , em mà không yêu tui em sẽ suốt đời ân hận cho mà coi , hắn chỉ yêu em ở vẻ bên ngoài em đừng bị hình thức hắn đánh lừa, tui này tuy khẩu xà nhưng tâm phật, hình thức kém nhưng tâm hồn đẹp, nghèo về vật chất nhưng giàu về tinh thần .. em mà không chọn tui thì....Ngờ U Ngu
Ký tên : Kẻ yêu em cuồng dại nhưng rất may là chưa phát điên
---------------------
Em thương mến!!!
Hôm nay trời thật đẹp, mây đen kéo đến mây trắng bay đi. Anh ngồi co cẳng viết cho em iu của mình bức thư tình hay nhất thế kỉ 22. Đầu thư, anh chúc em nhiều may man và hạnh phúc trong cuộc đời. Em à! Chỉ mới nhìn hình em thôi mà anh ngỡ như đã quen nhau từ kiếp trước. Xa em vài giây thôi mà ngỡ đã bao năm. Em ơi, ánh mắt em làm cả miền Nam chìm trong băng giá. Em cất tiếng cười làm cả miền Bắc ngủ quên còn khi những giọt lệ em rơi làm 7 tỉnh miền Trung chìm trong lũ lụt...Ôi thôi!!!...Em à em đến với anh trong ngày đông băng giá. Em sưởi ấm con tim anh tựa lò vi sóng nướng con mực khô. Mỗi khi anh khát, em là vại beer hơi dịu đi cái khát khủng khiếp của mùa hè...Ôi em tôi thật tuyệt...
Thôi, thư đã dài dù chỉ là một chút trái tim anh. Em thấy không? Nếu em iu anh thì anh nguyện dâng trái tim mình đem nấu cháo cho em bồi bổ. Hàng chất lượng cao đó em...
Gửi đến em nụ hôn thương nhớ của anh. Nhớ hồi âm sớm cho anh, mỗi dòng chữ của em là một niềm vui của anh.
Dù cho em thế nào di nữa anh vẫn mãi yêu em và luôn cầu chúc cho em dược hạnh phúc và những lúc rảnh rỗi hãy dành một phút dể nhớ tới anh và hãy cho hình bóng của anh luôn được len lỏi trong trái tim em.......................
----------------------
Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
Độc Lập -Tự Do - Hạnh Phúc
ĐƠN XIN CẦU HÔN
Em yêu, từ ngày quen em anh đã biết thế nào là vị ngọt mang tên tình yêu , tận trong sâu thẳm trái tim anh muốn một ngày đón em về để được chết trong cái nhà tù êm ái mang tên tình yêu ... Tình trường vốn giang nan sau 63 năm tìm kiếm định mệnh đã cho anh gặp được em +_+ ... trời sinh ta ra vốn là một cặp đẹp đôi , anh 81 còn em 18 còn gì hơn nửa chứ , cưới anh về trăm lợi ngàn lợi , lợi thì cóa lợi nhưng răng chẳng còn ... bảo đảm hàng việt nam chất lượng cao : mắt 1 mí , tay coàn 1 cái , chân thì cộng thêm cái chân giả vừa đủ 2 hàng coàn bảo hành ... nhưng hơi quá đát không bị lác chỉ lang ben 1 xí ... Khi cưới anh về rồi em sẻ hạnh phúc nhỏ ạh , chẳng phải ông bà ta vẩn thường nói
"Có duyên lấy được chồng già
Ăn cơm bỏ cháy ăn gà bỏ xương "
Những chiều xuống anh sẽ đưa em đi dạo công viên em ạh , em đi từng bước nhẹ trong công viên đó , anh sẻ dốc hết tàn hơi ... chạy theo sau , lãng mạn ghê phải không em . Anh sẽ là chổ dựa vững chắc của cuộc đời em nhỏ àh . Nếu có đánh lộn anh sẽ bảo vệ em , bảo đãm không ai dám úynh anh đâu , vì chỉ cần đụng đến anh suốt cuộc đời của nó sẻ phải ở trong bệnh viện ... để lo cho anh . Nếu em đồng ý hãy mang đến nhà anh voi chín ngà gà chín cựa ngựa chín hồng mao để đón anh về nhé . Mong em sẻ sớm đón anh zìa làm chồng ...
Ký tên : kẻ có thể là fu của em
--------------------------
Và...lại 1 lá thư tình:
Em yêu !
Tình hình thế giới càng ngày càng mất ổn định, trong khi mọi thứ đều đang thi nhau lên giá mà không có giảm, để ổn định được điều đó người ta phải làm jì? Thứ nhất bù giá đúng không em nhỉ? Thứ hai Lạm quyền? Và thứ va là can thiệp bằng vũ trang. Trong khi cả ba điều trên anh đều không muốn, vẫn biết một cái ghết đá trong công viên không còn 2,5k một chỗ như trước nữa , lại biết đôi giầy anh đánh xi không còn 2k, lại cà phê cà pháo không còn 5k một chén. Rất tiếc anh đã phải nói điều đó với em và xét thấy chúng ta cần đối thoại lại một số vấn đề chưa có được tiếng nói chung. Ví dụ: Em đừng chờ anh đến đón nữa , từ nhà em đến công ty mất có 2 phút trong khi nhà anh cách nhà em gần 10km. Thứ nữa những tối thứ bảy chúng ta sẽ không về vùng ven để chỉ ăn một cốc chè đỗ đen cho em vui rồi về . Em biết đấy tích kiệm là rất yêu nước, chung ta là những công dân tốt , những lồng cốt vốn hồng lại chuyên , chúng ta không thể lãng phí nhiều như thế được...
Bù lại vào những cắt giảm chi phí không đáng có đó, mỗi tháng anh sẽ mời em đến một nhà hàng trong phố sang trọng có đủ rưọu tây và đèn nến, thoải mái thưởng thức sinh tố đá. Hoặc giả đưa em đến một siêu thị lớn , em tuỳ chọn những jì ngày trước quá độ em vẫn thích , như cái kẹp tóc , hay một vài cái lược... Tóc em vốn rất dài đúng không?
----------------------
Em yêu !
Từ khi thằng Bus lên làm tổng thống anh cũng thấy mình có một số thay đổi, như rất diều hâu và áp đặt cho em , đôi khi dùng biện pháp mạnh. Vì lỡ yêu nhau anh xin em cố nhịn để mang lại tình hình ổn định chung cho chúng ta. Nếu chấp nhận vẫn tiếp tục yêu anh và một số điều khoản anh đã nêu ở trên, đề nghị em không có thái đồ bất hợp tác và nhanh chóng ký vào bản thoả ước này.
Ký tên
Rùa.
-------------------------
Em yêu!
Cuối cùng thì anh cũng đã tán được em. Ngay từ phút đầu tiên nhìn em gác chân lên bàn phì phèo điếu thuốc lá là anh đã thấy tê tái cả cõi lòng. Anh tự nhủ thầm trước sau gì thì anh cũng phải tiêu diệt được em.
Con đường quen em sao mà chông gai như rừng u nước độc. Anh đã tốn bao nhiêu tiền để dụ bà Tám bán cá (Thì mẹ Tám nhiều chuyện đó), nhờ bả giúp anh... Mà bả cũng lợi hại thiệt, bả đã biến anh từ một chàng thanh niên hiền như thỏ đế trở nên một chú nai tơ dưới gót chân em. Nhiều khi anh nghĩ: Tại sao anh lại mê em ??? Phải chăng là vì sắc đẹp của em. Mà công nhận là em đẹp thiệt. Ôi sắc đẹp của em như sắc nuớc hương trời, tươi như bông hoa tàn tạ giữa mùa đông lạnh giá. Mỗi khi em nở nụ cười khô héo trên đôi môi thâm sì thuốc lá là anh run rẩy sụm ba sườn.
Đã bao lần anh nhủ lòng rằng đời anh không thể thiếu em. Anh nhớ em như ngoại anh nhớ miếng trầu, như cậu anh cần vợ, như mợ anh thích cần sa và như ba anh mê thuốc lá. Xin em hãy yên tâm mà giao phó cuộc đời em cho anh. Rồi anh sẽ đưa em đến một chốn bình yên, nơi chỉ có tiếng cóc nhái mèo kêu, chuột la chó sủa. Nơi đó ta sẽ sống với nhau thật là hạnh phúc, con cháu từng đàn.
Viết tới đây anh thấy nhớ em vô chừng, muốn cắn em ngàn miếng, muốn chặt em thành trăm khúc mà bỏ vào mai-crô-guây để làm tình yêu 7 món mà nhậu lai rai . Nói tới ăn tự nhiên anh thấy đói, thôi anh đi nấu mì gói anh ăn kí đã.
Giả từ em và hẹn ngày tái ngộ.
------------------
Em yêu,
Hôm nay trời trong gió mát, trăng treo lủng lẳng, sao mọc nhiều như trứng cá trên mặt em . Anh nằm đây trong căn nhà tinh yêu của chúng ta và nhớ đến em.
Em thân yêu, từ ngày em ra đi, cửa nhà vắng vẻ, chó đẻ 4 con, mặt nó tròn tròn, giống em như đúc <ấy là anh nhớ em nên nhìn chúng nó thành ra vậy>
Em yêu à, sao em đi lâu thế, em chỉ nói là một thời gian ngắn em trở về với anh. Nhưng em ra đi từ ngày con chó con nhà mình còn bú sữa, đến bây giờ nó lên chức bà nội rồi mà em vẫn biệt tăm. Anh nhớ em quá, em có biết không. Anh nhớ cái nồi cá kho mà hôm trước khi ra đi em đã nấu. Ôi chao! sao mà ngon đến vậy, nhưng anh chỉ thắc mắc tại sao em lại bỏ than vào kho cùng với cá vậy em Còn nữa, anh nhớ bát cơm mà em tự tay đơm cho anh, nó có mùi rất quyến rũ, lúc đó anh không thể nào biết được đó là mùi gì cho đến ngày hôm qua, khi mà anh nhìn thấy xác con chuột nằm trong thùng gạo nhà mình. Em đừng trách anh vô ý nha, bởi vì từ khi em đi,anh không bao giờ dám tự nấu cơm ăn mà anh chỉ dám ăn cơm bụi thôi.
Lại nói đến cơm bụi, cái mả cha nhà con mụ béo đầu ngõ,anh nợ nó có 2 tháng tiền cơm mà nó cứ đòi anh làm sốt hết cả ruột, đã thế sáng nay bả ấy lại ko thèm bán chịu cho anh nữa.Cứ tình hình này thì anh phải chết đói mất thôi. Nếu em còn yêu anh thì nhanh chóng moi tiền của thằng già chồng em để gửi về đây cho anh nhá.
Thôi anh đói rồi, có lẽ anh lại ra năn nỉ con mụ béo cho anh ăn chịu thêm bữa nữa.
Chào em.
--------------------------
Em yêu à.
Hôm nay anh quyết đinh nói với em một điều mà anh dã từng ấp ủ bấy lâu nay.Nhưng anh cứ định nói ròi anh lại chẳng dám nói.
Nhưng hôm nay anh quyết đinh rồi .tối nay anh sẽ đến nhà em cùng với 5kg thuốc nổ TnT để xin phép bố mẹ em và em cho anh được yêu em.
Nếu em và bố mẹ em không đồng ý thì anh sẽ chết ngay taị nhà em .
Vậy nhé
anh hẹn em tối nay anh sẽ đén nhà em.
P/s : Em không được báo công an đâu nhé .Vì đằng nào anh cũng sẽ làm đén cùng mà.
Thân ái chào em .
hôn em
Em thân yêu!
Vậy là chúng ta đã xa nhau thật rồi.
Sưu tầm
http://www.diendantinhoc.com/index.php?showtopic=28931
Có cánh chuồn chuồn nào trên vai em không ???
Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.
Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại.
Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.
Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng.
Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: "Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?". Chàng trai không chần chừ vội đáp: "Con bằng lòng!".
Thượng đế nói: "Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?". Không chần chừ chàng trai vội đáp: "Con bằng lòng!".
o O o
Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy!
Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường.
Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu.
Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra.
o O o
Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái.
"Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em…", nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra.
Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời.
o O o
Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa.
Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn.
Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở.
Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ.
o O o
Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ.
Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói: "Con bằng lòng!". Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn.
Thượng đế hỏi: "Con đã hối hận rồi sao?". Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: "Con không!"
Thượng đế hài lòng nói: "Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!".
Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: "Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời..."
o O o o O o o O o o O o o O o o O o o O o o O o o O o
Yêu một người không phải là nhất định phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ. Có cánh chuồn nào trên vai bạn không?
Và nếu bạn nhận được bài dịch này, chứng tỏ đang có một người nào đó yêu bạn, hoặc bởi vì bạn đang yêu quý một ai đó ở bên.
Sưu tầm
http://www.diendantinhoc.com/index.php?showtopic=26083
Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại.
Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.
Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng.
Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: "Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?". Chàng trai không chần chừ vội đáp: "Con bằng lòng!".
Thượng đế nói: "Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?". Không chần chừ chàng trai vội đáp: "Con bằng lòng!".
o O o
Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy!
Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường.
Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu.
Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra.
o O o
Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái.
"Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em…", nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra.
Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời.
o O o
Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa.
Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn.
Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở.
Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ.
o O o
Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ.
Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói: "Con bằng lòng!". Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn.
Thượng đế hỏi: "Con đã hối hận rồi sao?". Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: "Con không!"
Thượng đế hài lòng nói: "Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!".
Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: "Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời..."
o O o o O o o O o o O o o O o o O o o O o o O o o O o
Yêu một người không phải là nhất định phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ. Có cánh chuồn nào trên vai bạn không?
Và nếu bạn nhận được bài dịch này, chứng tỏ đang có một người nào đó yêu bạn, hoặc bởi vì bạn đang yêu quý một ai đó ở bên.
Sưu tầm
http://www.diendantinhoc.com/index.php?showtopic=26083
Cười tí
Bài diễn văn hay chết người
Trong một vụ đắm tàu, 10 người đàn ông và một cô gái bám vào sợi dây thòng xuống từ một chiếc máy bay trực thăng cứu hộ. Tổ lái thông báo, một người phải buông tay, nếu không sợi dây sẽ đứt và tất cả sẽ chết.
Ai sẽ là vật tế thần đây?
Cuối cùng, cô gái kể cho cánh đàn ông nghe một câu chuyện thật cảm động về sự hy sinh. Cô kết luận rằng mình sẵn sàng hiến dâng cuộc sống để cứu họ, rồi hô to:
- Hy sinh cao đẹp là bất tử!
Cô gái chưa dứt lời, cả đám đàn ông đều... vỗ tay !!!! Ten..ten.tennnn....
-------------------
Tố cáo với thiện ý
Điện thoại reo vang tại đồn cảnh sát:
- Một người tên là Tom nhà số 7 phố Tu viện cất giấu ma túy trong đống củi nhà anh ta.
- Chúng tôi sẽ đến ngay!
Các nhân viên cảnh sát đến nhà Tom, lục soát khắp nhà, chẻ từng khúc củi, nhưng không tìm thấy ma túy. Khi bọn họ đã ra về, điện thoại reo vang tại nhà Tom:
- Thế nào Tom? Họ đã chẻ củi cho anh chưa?
- Rồi!
- Tốt lắm, bây giờ anh gọi họ tới nhà tôi nhé! Tôi cần xới lại khu vườn một chút.
-------------------
Anh nhai gì thế?"
"Tôi đang nhai một loại sinh gôm đặc biệt, càng nhai càng khôn ra".
"Cho tôi thử xem!"
"Chỉ còn một miếng thôi. Bán cho anh 10.000 đồng đây, thế nào?"
"Được! Tôi mua!"
"Sao? Thấy thông minh hơn chưa?"
"... Ơ! Hình như tôi đã mắc bẫy anh à...?"
"Đấy, anh đã bắt đầu thông minh rồi đấy!"
http://www.diendantinhoc.com/index.php?showtopic=27728
Trong một vụ đắm tàu, 10 người đàn ông và một cô gái bám vào sợi dây thòng xuống từ một chiếc máy bay trực thăng cứu hộ. Tổ lái thông báo, một người phải buông tay, nếu không sợi dây sẽ đứt và tất cả sẽ chết.
Ai sẽ là vật tế thần đây?
Cuối cùng, cô gái kể cho cánh đàn ông nghe một câu chuyện thật cảm động về sự hy sinh. Cô kết luận rằng mình sẵn sàng hiến dâng cuộc sống để cứu họ, rồi hô to:
- Hy sinh cao đẹp là bất tử!
Cô gái chưa dứt lời, cả đám đàn ông đều... vỗ tay !!!! Ten..ten.tennnn....
-------------------
Tố cáo với thiện ý
Điện thoại reo vang tại đồn cảnh sát:
- Một người tên là Tom nhà số 7 phố Tu viện cất giấu ma túy trong đống củi nhà anh ta.
- Chúng tôi sẽ đến ngay!
Các nhân viên cảnh sát đến nhà Tom, lục soát khắp nhà, chẻ từng khúc củi, nhưng không tìm thấy ma túy. Khi bọn họ đã ra về, điện thoại reo vang tại nhà Tom:
- Thế nào Tom? Họ đã chẻ củi cho anh chưa?
- Rồi!
- Tốt lắm, bây giờ anh gọi họ tới nhà tôi nhé! Tôi cần xới lại khu vườn một chút.
-------------------
Anh nhai gì thế?"
"Tôi đang nhai một loại sinh gôm đặc biệt, càng nhai càng khôn ra".
"Cho tôi thử xem!"
"Chỉ còn một miếng thôi. Bán cho anh 10.000 đồng đây, thế nào?"
"Được! Tôi mua!"
"Sao? Thấy thông minh hơn chưa?"
"... Ơ! Hình như tôi đã mắc bẫy anh à...?"
"Đấy, anh đã bắt đầu thông minh rồi đấy!"
http://www.diendantinhoc.com/index.php?showtopic=27728
Ai lấy cắp nỏ thần của An Dương Vương
Trong giờ học lịch sử , cô giáo thấy em Sơn đang nói chuyện liền bắt em trả lời câu hỏi
- Sơn , ai đã lấy cắp nỏ thần của An Dương Vương
Nghe cô giáo gọi nhưng vì đang mải nói chuyện , Sơn đứng dậy lắp bắp :
- Thưa cô , em có lấy cắp nỏ của An Dương Vương đâu ! Thằng nào nó đổ điêu cho em đấy ạ !
Cô giáo nghe vậy cảm thấy rất bực và nói :
- Sơn , mai em mời bố em đến đây không tôi sẽ cho em nghỉ học .
Sáng hôm sau bố cậu đến từ sớm , nói chuyện với cô giáo :
- Trước thì tôi xin lỗi cô vì con tôi đã nói chuyện trong giờ . Sau thi tôi muốn hỏi cô cái nỏ của An Dương Vương bao nhiêu tiền để tôi còn đền ?
Lần này thi cô đã thực sự tức giận , cô lên nói chuyện này với thầy hiệu trưởng . Thầy liền nói :
- Người ta xin lỗi rồi thì thôi , mà cô cũng phải cho người ta biết cái nỏ đấy bao nhiêu tiền để người ta còn đền . Cô cũng phải bảo với em An Dương Vương là lần sau không được mang cung nỏ đến trường , nguy hiểm lắm.
-----------------------------------------
Cô giáo hỏi Tèo:
- Tèo, ai đã lấy cắp nỏ thần của An Dương Vương ?
Tèo mếu máo:
- Thưa cô, sự thật là em chẳng lấy cắp của ai cái gì cả. Mà em cũng đã thấy cái nỏ ấy đâu ạ.
Cô giáo quay sang hỏi lớp trưởng:
- Nào, lớp trưởng cho cô biết ai đã lấy cắp nỏ thần của An Dương Vương.
Lớp trưởng với vẽ mặt nghiêm nghị:
- Thưa cô, nãy giờ em quan sát rất kỹ, chưa có bạn nào đi ra khỏi lớp hết. Chứng tỏ nỏ thần vẫn còn ở trong lớp này. Bây giờ mình lục soát tất cả các bạn thế nào cũng tìm ra.
Cô giáo mất hết kiên nhẫn.
- Bây giờ cô hỏi lại cả lớp lần cuối: Ai đã lấy cắp nỏ thần của An Dương Vương ?
Cả lớp im phăng phắt. Lúc ấy có thầy hiệu trưởng đi ngang qua nghe thấy thế nên mới gọi cô giáo ra để nói chuyện.
Cô giáo:
- Thầy thấy đó, tôi thật quá thất vọng mà....
Thầy hiệu trưởng nhỏ nhẹ:
- Thôi cô à, bọn trẻ nó còn nhỏ dại cô đừng la mắng tội nghiệp. Thôi cô nói cho tôi biết cái nỏ ấy bao nhiêu tiền tôi mua đền lại cho !!!!.....
Cô giáo:
- ???!!!
- Sơn , ai đã lấy cắp nỏ thần của An Dương Vương
Nghe cô giáo gọi nhưng vì đang mải nói chuyện , Sơn đứng dậy lắp bắp :
- Thưa cô , em có lấy cắp nỏ của An Dương Vương đâu ! Thằng nào nó đổ điêu cho em đấy ạ !
Cô giáo nghe vậy cảm thấy rất bực và nói :
- Sơn , mai em mời bố em đến đây không tôi sẽ cho em nghỉ học .
Sáng hôm sau bố cậu đến từ sớm , nói chuyện với cô giáo :
- Trước thì tôi xin lỗi cô vì con tôi đã nói chuyện trong giờ . Sau thi tôi muốn hỏi cô cái nỏ của An Dương Vương bao nhiêu tiền để tôi còn đền ?
Lần này thi cô đã thực sự tức giận , cô lên nói chuyện này với thầy hiệu trưởng . Thầy liền nói :
- Người ta xin lỗi rồi thì thôi , mà cô cũng phải cho người ta biết cái nỏ đấy bao nhiêu tiền để người ta còn đền . Cô cũng phải bảo với em An Dương Vương là lần sau không được mang cung nỏ đến trường , nguy hiểm lắm.
-----------------------------------------
Cô giáo hỏi Tèo:
- Tèo, ai đã lấy cắp nỏ thần của An Dương Vương ?
Tèo mếu máo:
- Thưa cô, sự thật là em chẳng lấy cắp của ai cái gì cả. Mà em cũng đã thấy cái nỏ ấy đâu ạ.
Cô giáo quay sang hỏi lớp trưởng:
- Nào, lớp trưởng cho cô biết ai đã lấy cắp nỏ thần của An Dương Vương.
Lớp trưởng với vẽ mặt nghiêm nghị:
- Thưa cô, nãy giờ em quan sát rất kỹ, chưa có bạn nào đi ra khỏi lớp hết. Chứng tỏ nỏ thần vẫn còn ở trong lớp này. Bây giờ mình lục soát tất cả các bạn thế nào cũng tìm ra.
Cô giáo mất hết kiên nhẫn.
- Bây giờ cô hỏi lại cả lớp lần cuối: Ai đã lấy cắp nỏ thần của An Dương Vương ?
Cả lớp im phăng phắt. Lúc ấy có thầy hiệu trưởng đi ngang qua nghe thấy thế nên mới gọi cô giáo ra để nói chuyện.
Cô giáo:
- Thầy thấy đó, tôi thật quá thất vọng mà....
Thầy hiệu trưởng nhỏ nhẹ:
- Thôi cô à, bọn trẻ nó còn nhỏ dại cô đừng la mắng tội nghiệp. Thôi cô nói cho tôi biết cái nỏ ấy bao nhiêu tiền tôi mua đền lại cho !!!!.....
Cô giáo:
- ???!!!
Baggio huyền thoại giã từ sân cỏ
"Đây là một khoảnh khắc xúc động và tuyệt vời". Huyền thoại bóng đá Italy Roberto Baggio đã nghẹn ngào nói giữa tiếng vỗ tay của các cầu thủ hai đội Brescia, AC Milan và hơn 80.000 tifosi (người hâm mộ) trong sân vận đông San Siro. Cuộc so tài giữa hai CLB ở vòng 34 giải Serie A hôm 16/5 chính là trận đấu cuối cùng trong sự nghiệp cầu thủ chuyên nghiệp của "Tóc đuôi ngựa thần kỳ" này.Sân vận động San Siro hôm đó tràn ngập biểu ngữ như "Baggio, một huyền thoại, một thực tế", "Trong 20 năm qua, anh là thần tượng của cả thế giới". Những tiếng gọi "Baggio, chúng tôi yêu anh" vang lên cả một góc trời… "Hôm nay, lại một lần nữa tôi hiểu rằng sự nghiệp cầu thủ 21 năm qua của tôi không bao giờ vắng bóng các cổ động viên. Họ thực sự là những người bạn đồng hành trung thành", Baggio xúc động phát biểu khi đôi mắt đã đỏ hoe... Tháng trước, anh cũng đã chính thức nói lời chia tay đội tuyển quốc gia sau trận giao hữu hòa 1-1 với Tây Ban Nha tại Genoa. Trong trận đấu cuối cùng của mình, Baggio không ghi được bàn thắng nào nhưng đã để lại dấu ấn đậm với đường chuyền thông minh góp phần vào bàn thắng của đồng đội Matuzalem. Và dù cuối cùng, Brescia chịu thua 2-4 trước tân vô địch AC Milan, nhưng trận đấu vẫn là một kỷ niệm không thể nào quên với Baggio. Hơn nữa, bàn thắng thứ 45 cho Brescia tại Serie A (bàn thắng thứ 205 trong 452 trận ở Serie A) trên sân Rigamonti vừa qua đã đưa anh vào lịch sử CLB với tư cách cầu thủ ghi nhiều bàn nhất cho đội bóng ở giải vô địch quốc gia.

Roberto Baggio được mệnh danh là "người phù thuỷ với quả bóng" bởi sự xuất hiện của tiền đạo có nghệ thuật rê bóng điêu luyện và kỹ xảo ghi bàn siêu đẳng này trong các CLB hàng đầu Italy như AC Milan, Inter Milan, Juventus, Fiorentina luôn là nỗi kinh hoàng cho đối thủ của họ. Trong thập niên 1990, ba lần khoác áo màu thanh thiên tại vòng chung kết World Cup (các năm 1990, 1994 và 1998), hình ảnh "nghệ sĩ sân cỏ" với mái tóc đuôi ngựa có sức hút ghê gớm đối với toàn thế giới. Năm 1993, không ai khác ngoài Roberto Baggio giành danh hiệu Quả bóng châu Âu và đăng quang ngôi Cầu thủ của Năm do FIFA bình chọn.
Sinh ngày 18/2/1967 trong một gia đình có 8 người con tại thị trấn nhỏ Caldogno, phía Bắc Vicenza, cậu bé Roberto trải qua thời thơ ấu với niềm đam mê lớn dành cho đá bóng và lái xe mô tô hơn là học tập. Cứ mỗi buổi tối, cậu con trai của ông Fiorindo, chủ một cửa hiệu và bà nội trợ Matilde đều đặn xuất hiện ở sân bóng đá địa phương và tài năng "làm xiếc" với quả bóng cũng như cái cách học trò ông Gian Pero Zenere ghi bàn giòn giã đã lọt vào "mắt xanh" của một người chuyên săn cầu thủ. Cậu đã được giới thiệu vào chơi cho CLB Vicenza với giá 500 USD. Năm đó, Roberto tròn 15 tuổi.Roberto có sự khởi đầu chậm ở Vicenza nhưng khi HLV mới, ông Bruno Giorgi trở về, cơ hội toả sáng của anh đã lớn dần. Cầu thủ trẻ có phong độ nổi bật đã góp phần đáng kể đưa Vicenza từ giải Serie C1 lên chơi ở giải Serie B. Năm 1985, Baggio chuyển sang chơi cho CLB giải Serie A Fiorentina và sau một năm trình làng giải đấu danh giá nhất Italy, anh ghi bàn thắng đầu tiên vào ngày 10/5/1987 trong trận Fiorentina gặp Napoli, dù lúc đó chấn thương đầu gối vẫn chưa lành hẳn… Với 9 bàn thắng ấn tượng trong mùa giải năm đó, Baggio được mời vào đội tuyển quốc gia thi đấu cùng Hà Lan tại Rome năm 1988 và hai năm sau, tên anh đã xuất hiện trong danh sách đội hình đội tuyển quốc gia tham dự World Cup 1990 tại Italy.
Khi Baggio đã trở thành một phần trong đội bóng Fiorentina, các cổ động viên của họ đã mất ít nhất hai ngày để "thích nghi" với thông tin anh đầu quân sang Juventus FC với cái giá kỷ lục – 17 triệu USD. Từ nửa đầu thập niên 1990, những gì cầu thủ cao 1m74 trình diễn ở CLB của HLV Vicini đã khẳng định anh là một trong những cầu thủ xuất sắc của Serie A. Năm 1995, anh truyền cảm hứng cho Juve giương cao chiếc Cup vô địch Serie A. Đó cũng là năm anh chuyển sang CLB AC Milan để rồi, một năm sau đó, anh bước lên bục vinh quang cùng đội bóng thành Milan trong cuộc chinh phục Serie mùa bóng 1995-1996. Lại thêm một sự nuối tiếc cho các tifosi của AC Milan khi anh đồng ý đặt bút ký hợp đồng với Bologna F.C. năm 1997 rồi đến Inter Milan năm 1998. Tại giải đấu lớn nhất thế giới năm 1998 ở France, Baggio chính là người đã thực hiện cú phạt đền đẹp mắt trong trận gặp Chile ở vòng tứ kết. Ngày 14/9/2000, Baggio chính thức trở thành "người nhà" của CLB Brescia và đối với giới hâm mộ CLB hiện đang xếp hạng 10 Serie này, thủ quân Baggio chính là người "thắp lửa" cho đội bóng của họ...
Tâm sự về những niềm vui và nỗi buồn trong sự nghiệp, thời khắc tồi tệ và đau đớn nhất đối với Baggio chính là thất bại trong việc phá hỏng quả phạt đền quyết định trong trận chung kết Italy - Brazil tại World Cup 1994 ở Mỹ - cơ hội ghi bàn thắng quan trọng nhất trong sự nghiệp của anh. "Tuy nhiên, đằng sau tất cả, điều mà tôi đạt được chính là ngày hôm nay. Tôi đã kết thúc sự nghiệp trong niềm vui khôn tả. Có nhiều lúc tôi cảm thấy rất khó khăn nhưng rồi, đó thực sự là những kỷ niệm đẹp của cuộc đời".
Trần Hoàng
http://www.mofa.gov.vn/
*********************************************************************
Thank you all!
Dear friends,
I’m in the forties…the celebrations for my birthday have finished but I’m still overwhelmed by emotions. Forty years, a new life? Well, nothing seems changed until now….
Last Sunday I celebrated with friends and relatives at the party that took place in my house. During the party we lived very touching and strong emotions. I’ve received many meaningful gifts and thinking about it now, I still have a lump in my throat. A video showed the most important moments of my carrier and it has moved most of us to tears…
Thankfully there was also Bruno (Fichi d’India), a great stand-up comedian that made us laugh a lot!
The party has not finished on Sunday in my house, but it continues on Internet. Thank you all! How many messages posted!! I’ve read many of them and I’m still reading, but they are endless…. Thank you all for love and affection that you showed me, thank you for all great emotions you made me feel.
Many of you have expressed so deeply your own feelings, that I’m honoured you have chosen to share them with me.
I’m happy that many have responded to my invitation and have expressed, through the messages posted, how the passion lives with us, how the emotions are important in our lives.
During the party we have shot a video and I believe that, as soon as possible, you can watch some parts of it on the blog. I want to share with all of you those beautiful and unforgettable moments.
Do you like the website? Please send any suggestions you may have.
We started with three languages and I hope it can be understood by the most. Anyway we’ll try to better it and to enrich the blog with many different contents.
See you soon,
Roberto Baggio
(From: http://www.robertobaggio.com/en/2007/02/thank_you_all.html)
*********************************************************************
Hi everybody!
How are you? I hope everything’s fine. Here we are again together after three years. Who knows what you have done in this period? Probably many have married or be very happy to become parents, as it happened to me. It is beautiful to see little Leonardo grewing up, he is 22 months old and kicks the ball with all his strenght. Leo plays with everybody and everything, but most of all he loves the ball.
At last I’m enjoying my family! I stay all day long with my wife and with my two other kids: Valentina and Mattia. I enjoy the role of a full time dad, it’s terrific. I have much more time to play and to spend time with friends. Friends and fellows that have been always by my side during my carrier.
We come back with the website after three years: my first three years as football spectator. We come back to repay your love, that it never lacked in this period that I really appreciate.
I don’t like to show myself in public, you know my attitude and behaviour; and speaking with my great friend and manager Vittorio Petrone, I thought that the website is the right tool.
I’ll send videos, I’ll write sometimes, I’ll be there.
We’ll try to speak about different things with this I am already giving you a tip.
Which emotions did you feel in this period…do you want to tell them to me? Just few lines. As you know today is my 40th birthday and this can be a beautiful occasion to celebrate it together.
Agreed? Join the website and the blog. When I’ll blow out the candles on my birthday’s cake, I’ll be thinking of you.
We come back with joy towards new goals, always led by those values I took as landmark during my life: courage, strenght, resolution and loyalty. And then the dream, never stop dreaming.
I’m waiting for you.
A huge hug
Roberto Baggio
(From: http://www.robertobaggio.com/en/2007/02/hi_everybody.html)
Champinon League 2007: Semi Final Picture Story
| CHAPTER 1: Welcome to Old Trafford |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
| CHAPTER 2: The hell in San Siro |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
Subscribe to:
Posts (Atom)













































